Chương 21

Ôn Văn Dịch lắc đầu dứt khoát: “Không đâu.”

Đi tìm Ôn Lãng Việt? Nghĩ thôi cũng thấy mệt.

Nhớ lại mối quan hệ không mấy hòa thuận giữa hai anh em nhà họ Ôn, Cố Văn Thịnh khẽ ho một tiếng, cố tỏ ra bình thản rồi căn dặn: “Dù sau này tôi không còn ở W thị, nhưng nếu trên lớp có gì không hiểu, cậu cứ hỏi tôi. Chúng ta có thể gọi video.”

Ôn Văn Dịch không ngờ Cố Văn Thịnh lại chu đáo đến thế. Hắn sắp xuất ngoại mà vẫn nghĩ đến việc giúp cậu học bổ túc. Cậu hơi ngại ngùng: “Cái đó… Lúc đó chắc anh cũng bận lắm, không cần phiền anh đâu.”

Cố Văn Thịnh nhìn chằm chằm cậu, ánh mắt sắc bén, như thể đang cố giải mã một tầng ý nghĩa khác trong lời nói vừa rồi: “Vậy cậu định làm phiền ai?”

Giọng điệu rõ ràng không vui của hắn khiến Ôn Văn Dịch thoáng giật mình. Cậu ngừng lại một lúc rồi mới lên tiếng: “Không ai cả, ý tôi là… có lẽ không cần học bù nữa.”

Cố Văn Thịnh nhíu mày, giọng có chút lạnh lẽo: “Nhưng cậu vẫn chưa lọt vào top 50 của khối. Xem ra, tôi không giỏi làm thầy rồi.”

Alpha lúc nào cũng háo thắng, thậm chí còn có chút cực đoan. Ôn Văn Dịch không khỏi cảm thấy bất lực. Cậu thở dài, khẽ nhún vai: “Cái này… Ngoài anh ra, chẳng ai biết chuyện anh dạy kèm em đâu. Nếu anh thấy khó chịu, thì tự điều chỉnh cảm xúc đi. Em chỉ là một Beta, chẳng lẽ còn phải gánh cả áp lực thắng thua kỳ quái của Alpha sao?”

Lời nói thẳng thừng của Ôn Văn Dịch khiến Cố Văn Thịnh nghẹn lại, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười lạnh: “Ôn tiểu thiếu gia đúng là người biết qua cầu rút ván.”

Nghe giọng hắn lạnh đi mấy phần, Ôn Văn Dịch chỉ cảm thấy đau đầu. Cậu thực sự không muốn bị kéo vào mớ rắc rối này, nên đành cố tìm cách trấn an: “Không cần học bù nữa, nhưng… chúng ta vẫn có thể gọi video nói chuyện mà, đúng không?”

Không học bù cũng có thể gọi video?

Bỗng nhiên, Cố Văn Thịnh không còn tức giận như trước.

“Anh có thể kể cho em nghe đại học dạy những gì không? Em cũng khá tò mò.” Ôn Văn Dịch vội vàng tìm đề tài, cố gắng phá vỡ bầu không khí ngượng ngập.

Cố Văn Thịnh im lặng một lúc lâu, sau đó mới hờ hững đáp: “Cũng được.”

Ngữ khí của hắn miễn cưỡng đến mức khiến người nghe cũng cảm nhận rõ sự qua loa.

Ôn Văn Dịch không khỏi nghĩ rằng, có lẽ vì chuyện không cần học bù nữa nên Cố Văn Thịnh đã mất hứng thú với việc gọi video cùng mình. Trong lòng cậu hơi buồn, nhưng cũng chỉ thoáng qua, không quá để tâm.

Thế nhưng vào kỳ nghỉ hè, cậu bất ngờ nhận được một lời mời gọi video từ Cố Văn Thịnh, người khi ấy đã ở nước ngoài.

Khi nhìn thấy thông báo cuộc gọi, Ôn Văn Dịch thật sự ngạc nhiên. Cậu từng nghĩ rằng những lời họ trao đổi trên sân thượng ngày hôm đó chẳng qua chỉ là những lời xã giao trước lúc chia xa.