Chương 20

Nhớ lại thời gian học kỳ một năm ấy, mỗi buổi trưa Cố Văn Thịnh đều vội vã dạy Ôn Văn Dịch học bổ túc, khiến hắn không khỏi vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ.

“Tôi còn nhớ rõ, học kỳ một năm đó, tôi vất vả bổ túc cho em cả nửa học kỳ, kết quả em lại đưa cho tôi một thành tích ‘đếm ngược’ đứng đầu.”

Ôn Văn Dịch đương nhiên là nhớ rõ.

Cậu cũng nhớ lúc ấy, mang theo phiếu điểm, lo lắng đi tìm Cố Văn Thịnh, và hình ảnh khuôn mặt xanh mét của hắn lúc ấy vẫn còn rõ mồn một trong đầu.

……

“Cậu thật sự dựa theo kế hoạch ôn tập tôi làm cho cậu mà học chứ?” Cố Văn Thịnh cầm phiếu điểm của Ôn Văn Dịch, cẩn thận đưa qua, khóe môi hơi kéo thành một đường thẳng.

Ôn Văn Dịch lười biếng đáp lại, giọng điệu uể oải: “Có mà, mỗi hạng mục em đều làm hết.”

Nhưng có lẽ vì kỳ thi cuối kỳ khiến mọi người đều tập trung hết sức, phát huy toàn lực, nên dù đã cố gắng, Ôn Văn Dịch vẫn bị giới hạn bởi thiên phú, không thể vượt qua những Alpha hay Omega xuất sắc cùng cấp.

Lần hiếm hoi, Cố Văn Thịnh bắt đầu tự vấn chính mình: Có phải là do hắn đã kỳ vọng quá cao?

“Ôn Văn Dịch.” Hắn gọi tên cậu, giọng trầm hơn thường lệ.

Ôn Văn Dịch: “Hả?”

Cố Văn Thịnh nhìn thẳng vào mắt cậu, chậm rãi nói: “Tôi sắp đi du học.”

Ôn Văn Dịch thoáng sững người, rồi khẽ gật đầu: “Ừm…”

Cố Văn Thịnh tốt nghiệp, dựa theo sắp xếp của gia đình, chuẩn bị xuất ngoại du học.

Dù có chút lưu luyến, nhưng trong lòng Ôn Văn Dịch lại cảm thấy nhẹ nhõm không ít. Cậu nghĩ, nếu Cố Văn Thịnh không còn ở đây, thì dù mình thi không tốt, ít ra cũng sẽ không làm hắn thất vọng nữa. Nghĩ đến vậy, cậu thậm chí cảm thấy chuyện này không phải là quá tệ.

Nhìn phản ứng thờ ơ của Ôn Văn Dịch, lông mày Cố Văn Thịnh nhíu lại: “Cậu có vẻ… rất vui thì phải?”

Ôn Văn Dịch chớp mắt, vội vàng phủ nhận: “Hả? Đâu có đâu. Chỉ là hơi bất ngờ một chút, nhưng cũng không quá ngoài dự đoán. Anh em cũng chuẩn bị đi du học, hai người không phải tình cờ học chung một trường chứ? Ha ha, vậy thì khéo quá…”

Không hiểu sao, Ôn Văn Dịch cứ thế nói liền một tràng, đến mức khi dừng lại cũng chẳng nhớ nổi mình vừa nói những gì.

Cố Văn Thịnh nghe xong, khóe môi giật nhẹ, chậm rãi đáp: “Không cùng trường. Cậu sẽ sang thăm anh cậu chứ?” Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ý nghĩ về việc có thể chọn học chung trường với Ôn Lãng Việt thoáng qua trong đầu hắn.