Chương 2

Beta thường có ngoại hình bình thường, nhưng Ôn Văn Dịch lại là một ngoại lệ. Khuôn mặt cậu không thua kém bất kỳ Alpha hay Omega nào, ngược lại còn mang nét tuấn tú đặc biệt. So với Omega, cậu có thêm vài phần anh khí; so với Alpha, lại bớt đi sự cứng rắn. Sự hài hòa đó khiến diện mạo của cậu hoàn toàn nằm ở ranh giới tinh tế giữa hai giới, đẹp vừa đủ mà không hề lấn át.

Chuyện này chỉ là một đoạn tán gẫu ngắn, chẳng mấy chốc mọi người lại quay về với bàn rượu, tiếng cười nói ồn ào tiếp tục vang lên.

Bất chợt, một người lên tiếng, phá tan bầu không khí: “Này, các cậu nghe chưa? Nghe nói Cố Văn Thịnh sắp về nước rồi đấy.”

Ôn Lãng Việt hơi nhíu mày, nhưng ngay sau đó lại mỉm cười, giọng điềm nhiên: “Hắn cũng nên trở về lâu rồi.”

Trong nhóm, ai nấy đều biết mối quan hệ căng thẳng giữa hai người, lập tức có kẻ thừa nước đυ.c thả câu: “Nghe nói gần đây người nhà họ Cố rất có thế lực. Có lần nhà tôi định làm một đơn hàng lớn, mà phải nhờ tới người bà con bên đó gật đầu mới leo lên được con thuyền lớn của họ. Các cậu nói xem, lần này Cố Văn Thịnh trở về liệu còn dám kiêu ngạo như trước không?”

Trong nhóm còn có người có quan hệ thân thiết với Cố Văn Thịnh, lập tức lên tiếng phản bác: “Nguyên Phi Trình thì là cái gì chứ? Làm sao so được với Cố Văn Thịnh?”

Nguyên Phi Trình là anh họ của Cố Văn Thịnh, dạo gần đây rất được cha của hắn, ông Cố Phong Hứa, coi trọng. Ở W thị, bất kỳ gia đình nào muốn thiết lập quan hệ với nhà họ Cố đều ít nhiều phải thông qua Nguyên Phi Trình.

Người khơi mào câu chuyện nghe vậy chỉ cười nhạt, không tiếp tục tranh luận.

Ôn Lãng Việt nhẹ nhàng đón lời, giọng pha chút châm biếm: “Tất nhiên là không thể so được. Ai có thể sánh với vị đại thiếu gia nhà họ Cố kia chứ.”

Lúc này, có người bật cười chen vào: “Thôi nào, Cố Văn Thịnh còn chưa về, mấy chuyện này liên quan gì đâu? Nào, uống rượu đi!”

Trong căn phòng ở lầu hai của biệt thự, Ôn Văn Dịch ngồi trên giường, tay cầm chiếc điện thoại cũ, ánh mắt chăm chú nhìn dòng tin nhắn ngắn gọn hiện trên màn hình:

[Tháng sau tôi sẽ về.]

Cậu khẽ thở dài, đặt điện thoại sang một bên, rồi ngả người xuống giường, ánh mắt lơ đãng nhìn trần nhà.

Cố Văn Thịnh… sắp trở về.

Đáng lẽ cậu nên cảm thấy vui vẻ.

Nhưng cậu chẳng hề cảm thấy như vậy.

Ôn Văn Dịch với tay kéo chiếc điện thoại về phía mình lần nữa. Ngón tay lướt trên màn hình, ánh sáng xanh nhạt phản chiếu lên khuôn mặt trầm tư. Sau vài giây đắn đo, cậu gõ một chữ ngắn ngủi: [Ừm.]