Giữa bữa tiệc linh đình, một vị khách nắm lấy cơ hội mời rượu, thử bắt chuyện với Cố Văn Thịnh.
Cố Văn Thịnh liếc qua người vừa lên tiếng, khóe môi nhếch nhẹ thành một nụ cười lịch sự: “Xin lỗi, cậu là…?”
Người kia có chút ngượng ngùng nhưng vẫn cố giữ tự nhiên, tự giới thiệu: “Cố thiếu lâu rồi không về, không nhớ tôi cũng phải. Tôi là Lâm Thư Sách, con trai út nhà họ Lâm. Chúng ta từng học chung trường cấp ba.”
Trên mặt Cố Văn Thịnh thoáng hiện nét không mấy hứng thú, nhưng vẫn hỏi: “À, thế còn Lâm Thư Du? Cậu ấy đâu rồi?”
Lâm Thư Sách nhanh nhẹn đáp: “Anh cả tôi dạo này đi công tác ở thành phố L, tuần sau mới về được.”
Cố Văn Thịnh gật đầu, ánh mắt sắc bén thoáng qua Lâm Thư Sách: “Ồ, vậy hôm nay nhà họ Lâm chỉ có mỗi cậu đến đây?”
Giọng điệu hờ hững của hắn rõ ràng mang theo một tầng ý ngầm, như muốn nói rằng sự xuất hiện của Lâm Thư Sách chẳng mấy quan trọng.
Lâm Thư Sách chỉ có thể cười gượng gạo: “Anh hai tôi cũng tới, lúc nãy còn thấy anh ấy, giờ chẳng biết đã đi đâu rồi.”
“Lão Cố!”
Tống Thành không biết từ đâu nhảy ra, lập tức túm lấy tay Cố Văn Thịnh mà lôi đi, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Lâm Thư Sách. “Tôi dẫn cậu đi gặp vài người!”
Nụ cười trên môi Lâm Thư Sách cứng đờ, nhưng anh ta chỉ im lặng, không nói thêm gì.
Cố Văn Thịnh nhún vai, chẳng mấy quan tâm, cứ thế để Tống Thành kéo đi. Đến khi bị dẫn tới gần sàn nhảy, hắn mới khựng lại, thoáng do dự hỏi: “Cậu muốn tôi gặp ai?”
Tống Thành chỉ tay về phía một đôi nam nữ đang trò chuyện gần sàn nhảy, thấp giọng đáp: “Ôn Lãng Việt và Phùng Noãn.”
Cố Văn Thịnh nhíu mày, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: “Tôi gặp họ làm gì?”
Tống Thành cười gian, nhỏ giọng trêu: “Phùng đại mỹ nhân chẳng phải từng tỏ tình với cậu sao?”
Phùng Noãn là đại tiểu thư nhà họ Phùng, lại còn là một Omega xuất sắc. Từ nhỏ cô đã được các trưởng bối hết mực kỳ vọng, thậm chí nhiều người còn âm thầm ghép đôi cô với Cố Văn Thịnh.
“Cậu ngốc à?” Cố Văn Thịnh chẳng buồn để ý đến Tống Thành, xoay người bỏ đi. Rõ ràng hắn đã có đối tượng, vậy mà tên này còn bày ra mấy trò vớ vẩn.
Tống Thành cuống cuồng đuổi theo, miệng không ngừng thanh minh: “Ấy ấy, tôi chỉ muốn giúp cậu thôi mà!”
Anh ghé sát lại, hạ giọng giải thích: “Cậu thử nghĩ mà xem. Người của cậu không muốn công khai, đúng không? Nhưng nếu cậu tỏ ra thân mật với Phùng Noãn, bảo đảm bình dấm chua nhà cậu không nhịn nổi mà ra mặt tuyên thệ chủ quyền ngay.”
Bước chân của Cố Văn Thịnh chậm lại một chút. Tống Thành thấy vậy, ngỡ rằng lời mình có tác dụng, liền đắc ý tiếp tục: “Tôi nói có lý chứ gì?”
Thế nhưng ánh mắt Cố Văn Thịnh lại dừng trên bóng dáng quen thuộc vừa xuất hiện ở cửa sảnh tiệc – Ôn Văn Dịch. Không biết cậu đã nghe được bao nhiêu, nhưng vẻ mặt không mấy vui vẻ kia khiến hắn chỉ biết lườm Tống Thành một cái đầy tức giận: “Tôi đúng là tam sinh hữu hạnh khi có một người anh em như cậu!”
Tống Thành: “?”
“Chơi vui vẻ, chúc mừng sinh nhật. Tôi đi trước.” Cố Văn Thịnh không thèm để ý Tống Thành có phản ứng hay không, dứt lời liền quay người rời khỏi sảnh tiệc.