Cố Văn Thịnh kéo Tống Thành lên tầng trên, gương mặt hơi tối lại: "Được rồi, tìm cho tôi bộ quần áo thay, thế này thì còn ra thể thống gì nữa."
Hai người đi lên lầu hai.
Trong phòng, Tống Thành tò mò quan sát Cố Văn Thịnh từ đầu đến chân. Lúc này, cậu cả họ Cố đã thay đồ chỉnh tề, ngoại trừ vết thương nhỏ nơi khóe miệng, chẳng còn dấu hiệu nào của sự bất ổn.
"Chúng ta còn là anh em không vậy?" Tống Thành nhíu mày, giọng pha chút khó chịu. "Rốt cuộc là chuyện gì? Cậu định giấu tôi đến bao giờ nữa?"
Cố Văn Thịnh im lặng, không trả lời ngay. Tống Thành đã cảm thấy cậu khác thường từ lâu, nhưng vì đối phương không nhắc đến, anh cũng ngại truy hỏi. Những lần úp mở hay dò ý đều không dám nói thẳng, chỉ sợ chạm vào điều cấm kỵ nào đó.
Kết quả là gì? Tên gia hỏa này chơi đùa ngay trước mắt anh, chẳng lẽ coi anh là công cụ hình người thật sao?
Cố Văn Thịnh thong thả chỉnh lại quần áo, vẻ mặt bình tĩnh đến mức khó chịu: “Em ấy không muốn nói.”
Tống Thành ban đầu còn nghĩ là Cố Văn Thịnh không muốn công khai. Không ngờ đến cuối cùng, người không muốn công khai lại là đối phương.
“Vì sao chứ?” Tống Thành không tài nào hiểu nổi. Yêu đương với Cố Văn Thịnh có phải chuyện gì đáng xấu hổ đâu.
Giọng Cố Văn Thịnh chợt lạnh đi vài phần, ánh mắt sắc như dao: “Tôi làm sao mà biết được.”
Đột nhiên, Tống Thành kinh hãi che miệng, lắp bắp đoán: “Chẳng lẽ... đối phương là phụ nữ đã có chồng?”
Cố Văn Thịnh khẽ nheo mắt, giọng điệu lạnh lùng: “Tống Thành, cậu không thấy đầu óc mình có vấn đề à?”
Biết mình đoán sai, Tống Thành lúng túng: “À... xin lỗi, tôi lỡ lời.”
“Được rồi, đừng hỏi nữa. Đến lúc cậu cần biết, tự khắc sẽ biết.” Cố Văn Thịnh không muốn giải thích thêm, chính hắn còn đang bực bội với tình huống này.
Nhìn ra bạn mình đang ở thế yếu trong mối quan hệ, Tống Thành không nhịn được mà vui vẻ hả hê: “Được, không nói thì thôi. Nói chừng qua vài bữa cậu lại nịnh nọt đối phương, có nói cũng chẳng để làm gì!”
Cố Văn Thịnh chẳng buồn để ý đến Tống Thành, thẳng thừng bước xuống lầu.
Tại sảnh tiệc tầng một, ánh đèn rực rỡ soi sáng không khí sang trọng.
Ôn Lãng Việt liếc mắt nhìn qua môi Ôn Văn Dịch hơi sưng đỏ, ánh mắt thoáng chút nghi ngờ: “Em vừa mới đi đâu vậy?”
Ôn Văn Dịch bình thản đáp, không chút chột dạ: “Ra sân phơi hóng gió một lát.”
Đúng lúc này, Cố Văn Thịnh đã thay quần áo xong, trở lại sảnh tiệc. Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía hắn, khiến sự chú ý của Ôn Lãng Việt cũng rời khỏi Ôn Văn Dịch.
“Cố thiếu, khi nào anh về nước vậy? Chẳng nghe Cố thúc nhắc tới.”