Chương 14

Lần đầu Ôn Văn Dịch nhìn thấy Cố Văn Thịnh khi trở về nước là trong tiệc sinh nhật Tống Thành.

Sau một thời gian dài xa cách, Cố Văn Thịnh vẫn là tâm điểm của buổi tiệc. Từng bước đi của hắn tựa như một vị tướng, với dáng người cao lớn, bờ vai rộng, khí thế như đao tước. Đôi môi mỏng của hắn mím lại, lặng lẽ nhấp một ngụm rượu từ ly pha lê, rồi lạnh nhạt mở lời chúc mừng.

"Chúc mừng, lại già thêm một tuổi."

Hai người vốn là bạn thân từ thuở nhỏ, đương nhiên là rất quen thuộc với nhau. Tống Thành cười vang, vỗ nhẹ lên vai Cố Văn Thịnh rồi ôm lấy hắn, hào phóng chúc mừng: "Chào mừng trở về nhà."

Ôn Văn Dịch đứng ở một góc, yên tĩnh trong đám đông, đôi mắt lặng lẽ dõi theo bóng dáng Cố Văn Thịnh.

Khoảng cách giữa họ không quá xa, nhưng ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc đó lại giống như một sự va chạm không có ý nghĩa. Dù có nhìn nhau, nhưng dường như chẳng có sự kết nối nào.

Khi mọi người bắt đầu khiêu vũ, Ôn Văn Dịch cầm ly rượu vang đỏ, lặng lẽ bước ra ban công. Đám đông ồn ào phía sau bị màn rèm dày ngăn cách, không khí lạnh lẽo bên ngoài khiến tâm trí cậu như tỉnh táo hơn một chút, tạm thoát khỏi những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng.

Cậu dựa vào bức thạch lan, ánh mắt lướt qua khu vườn hoa viên của Tống gia, dù trong bóng tối nhưng vẫn không thể giấu đi vẻ xa hoa, quyền quý. Cậu nâng chén rượu định uống, nhưng đột ngột cảm nhận được sự gần gũi và hơi ấm từ phía sau, khiến tim cậu chợt đập mạnh. Cậu vội vàng xoay người, rượu vang đỏ vung ra, vẩy lên cả người đối phương.

"Đây là món quà chào mừng của em sao?"

Giọng nói trầm thấp vang lên, từng chữ như chạm vào l*иg ngực, khiến không khí xung quanh bỗng trở nên căng thẳng. Người đứng sau cậu mang vẻ mặt ái muội, như thể mối quan hệ giữa hai người không chỉ đơn giản.

Nhận ra người đó, Ôn Văn Dịch khẽ cứng đờ, rồi lại thả lỏng cơ thể, tựa vào bức thạch lan, tay nâng ly rượu đỏ chống lại ngực đối phương. Khi cậu nâng tay lên, ly rượu trong tay chao đảo, khiến rượu đỏ vương lên áo sơ mi trắng của đối phương.

"Đây mới là." Ôn Văn Dịch cười, nụ cười lười biếng nhưng lại hết sức mê hoặc, tựa như hoa hồng nở rộ trong gió đêm lạnh lẽo.

Dẫn quân thải hiệt.

Quả nhiên, vừa dứt lời, Cố Văn Thịnh liền cúi xuống, hôn nhẹ lên đôi môi hồng nhuận của Ôn Văn Dịch.

Ôn Văn Dịch cảm nhận được vị rượu, đó là mùi của ly rượu mà Cố Văn Thịnh vừa uống xong.

Trong phòng, tiếng cười nói ồn ào của đám đông vang vọng, nhưng ngoài ban công, chỉ có đôi môi và răng giao triền của hai người, như một thế giới riêng biệt.