Tiếng chuông tan học vang lên, Trần Lộc ngã phịch xuống đất, há miệng thở dốc. Cậu ta bất lực nhìn những người đối diện vẫn đang vừa nói vừa cười, sự chênh lệch khiến Trần Lộc không cam lòng. Trước sức mạnh tổng hợp áp đảo của những Alpha năm cuối, đội cậu trông thật nhỏ bé và bất lực.
Ôn Văn Dịch lau mồ hôi trên trán, chạy về phía ghế, cầm lấy cặp sách và rút ra bình nước. Cậu định đem nước tới cho Cố Văn Thịnh, nhưng vừa quay người, đã thấy hắn bị một nhóm Omega vây quanh, từng người tranh nhau đưa nước.
Bước chân cậu khựng lại, ánh mắt thoáng chút do dự. Cuối cùng, Ôn Văn Dịch vặn nắp bình, uống hai ngụm rồi bỏ lại vào cặp, tự nhủ: Thôi vậy, người ta đâu thiếu nước.
Ôn Văn Dịch vốn định hỏi Cố Văn Thịnh có phải vì mình mà tới đây không, nhưng nhìn tình hình hiện tại, cậu bỗng cảm thấy hỏi hay không cũng chẳng khác biệt gì.
Nghĩ vậy, cậu cầm cặp sách, xoay người rời đi, hướng về phía phòng học.
Nhưng vừa đi được nửa đường, cặp sách đã bị ai đó kéo lại, khiến cậu buộc phải dừng bước.
“Đi nhanh vậy làm gì?” Người giữ cặp sách không ai khác chính là Cố Văn Thịnh.
Ôn Văn Dịch xoay người lại, đối diện với hắn, nghĩ một lúc rồi nhỏ giọng nói: “Cảm ơn.”
Cố Văn Thịnh không trả lời ngay. Hắn vươn tay cầm lấy bình nước từ tay Ôn Văn Dịch, vặn nắp và uống một ngụm đầy tự nhiên.
“Cảm ơn cái gì?” Hắn hỏi, vẻ mặt như chẳng hề để tâm.
Ôn Văn Dịch sững sờ, không ngờ hắn lại ngang nhiên như vậy, lắp bắp đáp: “Cái kia… em uống qua rồi…”
Cố Văn Thịnh khẽ cười, ánh mắt lấp lánh đầy ẩn ý: “Thì sao nào?”
Ôn Văn Dịch nghẹn lời, mặt đỏ bừng: “…” Thì sao là sao chứ?
Cố Văn Thịnh cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt thoáng chút sắc bén: “Sao dạo này không tới sân thượng học bù?”
Ôn Văn Dịch né ánh mắt hắn, chậm rãi đáp: “Em không còn đứng cuối lớp nữa. Giao dịch của chúng ta kết thúc rồi.”
Nhìn cậu thiếu niên trước mặt, Cố Văn Thịnh không khỏi bật cười thành tiếng. Tiểu gia hỏa này, đúng là biết cách qua cầu rút ván không chút chần chừ.
Hắn khẽ liếʍ răng hàm sau, ánh mắt nguy hiểm mà nheo lại, bất ngờ đưa tay bóp nhẹ hai má của Ôn Văn Dịch, giọng đầy ý trêu chọc: “Em nói bắt đầu là bắt đầu, nói kết thúc liền kết thúc. Ôn Văn Dịch, em nghĩ tôi là người dễ bị đùa giỡn như vậy sao?”
Bị bóp mặt bất ngờ, Ôn Văn Dịch buộc phải ngửa đầu đối diện hắn. Nghe xong câu nói kia, cậu lập tức nhíu mày, biểu cảm đầy thắc mắc. Gì đây? Sao câu này nghe như thể mình là kẻ phụ bạc vậy?
Cậu lắp bắp, giọng nói mơ hồ vì hai má bị bóp: “Anh… đang nói cái gì vậy?”
Cố Văn Thịnh cuối cùng cũng buông tay ra, nhìn hai gò má đỏ ửng lên của Ôn Văn Dịch mà không kìm được bật cười.
Cố Văn Thịnh không hề tự nhiên mà nắn vuốt ngón tay, ánh mắt lạnh lùng, giọng nói bình thản nhưng cứng rắn: “Em cần phải thi đạt được top 50 vào cuối kỳ, chúng ta mới coi như hoàn thành giao dịch.”
Ôn Văn Dịch che mặt, đôi mắt mở lớn, không thể tin vào những gì mình vừa nghe: “Cái gì?”
Cố Văn Thịnh khẽ mỉm cười, không giải thích thêm gì, chỉ nói một câu ngắn gọn: “Cứ như vậy.”
Nói xong, hắn xoay người, đi về phía tòa giảng đường, từng bước một, vóc dáng cao ráo lướt qua, mang theo chút khí thế nhẹ nhàng mà tựa như không có gì quan trọng.
Ôn Văn Dịch đứng đó, cảm giác như mình vừa bị một cơn sóng xô đến, không khỏi cảm thấy có chút mơ hồ. Có phải là mình đã nghe lầm không? Cậu nhìn theo bóng dáng Cố Văn Thịnh, lòng bỗng có chút kỳ lạ, như thể có gì đó đang bắt đầu thay đổi.