Giọng điệu của anh ta rõ ràng mang theo chút bất mãn, như thể muốn nói: Nếu không đánh nổi thì đừng kéo cả đội tụt lại.
Ôn Văn Dịch mím môi, cảm thấy trò này càng lúc càng chán. Cậu định mở miệng nói mình nghỉ một chút, thì bất ngờ, một nhóm Alpha lạ mặt từ bên ngoài sân bước vào.
Không ai trong sân lại không nhận ra người dẫn đầu – Cố Văn Thịnh. Trong chớp mắt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.
Đi cạnh Cố Văn Thịnh, Tống Thành cười tươi, vẫy tay chào: “Chào các đàn em! Thầy bảo bọn anh đến đây tham gia hoạt động cùng các em. Mấy đứa đang chơi bóng chuyền à? Cho bọn anh tham gia chung nhé!”
Nhìn thấy đội hình đã chia xong, Tống Thành hào hứng nói tiếp: “Ồ, chia đội cả rồi nhỉ? Vậy bọn anh cứ gia nhập luôn thôi, đúng không, Lão Cố?”
Cố Văn Thịnh gật đầu đồng ý, ánh mắt như vô tình lướt qua Ôn Văn Dịch.
Dăm ba câu, Tống Thành đã sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy.
Ôn Văn Dịch liếc nhìn xung quanh, nhận ra ánh mắt của hầu hết mọi người trong sân đều tập trung vào Cố Văn Thịnh. Tựa như… ai cũng mong được hắn chọn về đội mình.
Có người không kìm được mà tranh thủ: “Cố học trưởng, chọn đội bọn em đi! Bên kia có một Beta, chắc chắn không thắng nổi đâu.”
Người mở miệng không ai khác chính là Trần Lộc.
Ôn Văn Dịch lặng lẽ trợn mắt, trong lòng thầm mắng: Cậu ta đúng là không biết xấu hổ.
Nhưng Cố Văn Thịnh lại như chẳng buồn nghe lời của Trần Lộc. Hắn thẳng thừng bước tới bên cạnh Ôn Văn Dịch, dừng lại và bình thản nói với Tống Thành: “Tôi chọn bên này.”
Tống Thành dĩ nhiên không suy nghĩ nhiều, lập tức theo sát Cố Văn Thịnh.
Chẳng mấy chốc, hai đội đã được phân chia xong. Vì số lượng người khá đông, toàn bộ Omega được sắp xếp nghỉ ngoài sân.
Trước khi ra ngoài, Phùng Tiểu Vũ lo lắng quay lại hỏi Ôn Văn Dịch: “Cậu có muốn ra nghỉ với mình không?” Nhưng vừa dứt lời, ánh mắt cảnh cáo từ phía sau đã khiến Ôn Văn Dịch khựng lại. Cậu do dự rồi khẽ lắc đầu.
Trận đấu nhanh chóng bắt đầu. Không ngoài dự đoán, Ôn Văn Dịch vẫn là mục tiêu chính mà đội đối phương nhắm tới. Hết lần này đến lần khác, những cú bóng mạnh liên tiếp lao về phía cậu.
Nhưng lần này, mọi chuyện đã khác.
Cố Văn Thịnh đứng ngay sau lưng cậu.
Chẳng mấy chốc, mọi người trên sân đều nhận ra có điều bất thường.
Bất kể Ôn Văn Dịch vô tình để lỡ bóng, Cố Văn Thịnh đều xuất hiện đúng lúc để cứu nguy. Đối thủ ban đầu nhắm vào Ôn Văn Dịch giờ đây đυ.ng phải một bức tường đá – Cố Văn Thịnh.
Dần dần, không còn ai coi Ôn Văn Dịch là điểm yếu để khai thác nữa.
Ở bên kia sân, Tống Thành vẫn giữ vẻ nhàn nhã ban đầu, cười nhìn đại thiếu gia phát huy tài năng. Nhưng khi cảm thấy thế là đủ, anh ta khẽ nắm tay, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
Từ khoảnh khắc đó, đội bên kia hoàn toàn không còn cơ hội ghi điểm.