Quan hệ giữa cậu ta và Ôn Lãng Việt hình như không tốt lắm.
Cũng đúng thôi. Nếu không, tại sao cậu ta thà nhờ hắn dạy kèm còn hơn đi tìm anh trai mình? Rõ ràng, hai người chẳng hòa hợp chút nào.
Nghĩ vậy, Cố Văn Thịnh tự nhủ: Lần sau tốt nhất không nên nhắc đến Ôn Lãng Việt trước mặt cậu ta.
Hắn còn đang nghĩ về “lần sau”, trong khi Ôn Văn Dịch thì đã quyết tâm không quay lại sân thượng nữa.
Mấy ngày liền, Cố Văn Thịnh ngồi ở sân thượng nhưng chẳng thấy bóng dáng người kia đâu. Ý thức được rằng Ôn Văn Dịch đang cố tình tránh mặt mình, Cố Văn Thịnh không khỏi nghiến răng, lòng dậy lên chút bất mãn.
Cậu ta nghĩ hắn dễ tính đến mức muốn gặp thì gặp, muốn tránh thì tránh à?
Từ trước đến nay, người khác đều vội vàng tìm cách lấy lòng Cố Văn Thịnh, chứ mấy khi hắn phải chủ động đi tìm ai bao giờ. Vậy mà giờ đây, hắn lại đang lúng túng suy nghĩ, kiếm cớ để gặp một người.
Đang miên man suy tính, trong giờ học thể dục, Cố Văn Thịnh bất ngờ thấy Ôn Văn Dịch ở sân bóng chuyền.
Trước đây, giờ thể dục của hai lớp luôn lệch nhau, nên chưa từng gặp mặt. Nhưng hôm nay, vì lớp Ôn Văn Dịch bất ngờ đổi lịch, hai người mới chạm mặt tại đây.
“A, ông trời cũng giúp mình.” Cố Văn Thịnh đứng trong đội hình của lớp 12, ánh mắt bất giác dõi theo bóng dáng của Ôn Văn Dịch.
Với thể năng của một Beta chen giữa Alpha và Omega, Ôn Văn Dịch lập tức trở thành mục tiêu lý tưởng khi hai đội được chia ngẫu nhiên. Xuất phát từ bản năng muốn thắng và tâm lý “thương hại” Omega, đám Alpha đối diện nhắm thẳng vào cậu, gần như mười quả thì chín quả bay về phía cậu.
Ban đầu, Ôn Văn Dịch còn cố gắng chống đỡ. Nhưng theo thời gian, thể lực cậu dần bị bào mòn. Cuối cùng, một pha bóng mạnh nhắm thẳng vào vai khiến cậu không đỡ nổi, ngã nhào xuống sân.
“Văn Dịch, cậu không sao chứ?” Một Omega cùng đội nhanh chóng chạy lại, cau mày đỡ cậu dậy. Ở phía đối diện, đám Alpha cười cợt, một người lên tiếng: “Còn chơi tiếp được không? Không được thì nghỉ đi!”
Omega dìu Ôn Văn Dịch nghe vậy lập tức trừng mắt: “Trần Lộc, chẳng phải kỳ thi giữa kỳ vừa rồi Văn Dịch còn xếp hạng cao hơn cậu sao? Có cần thiết phải cố tình nhắm vào người ta như vậy không?”
Sắc mặt Trần Lộc lập tức sa sầm, lửa giận bùng lên: “Phùng Tiểu Vũ, cậu bớt lo chuyện bao đồng đi! Lại nói, đây chỉ là bóng chuyền thôi. Nếu đánh không được thì về nhà thêu thùa đi, đừng cản trở người khác!”
Vừa dứt lời, Trần Lộc và đám Alpha cùng đội lập tức cười ồ lên. Phùng Tiểu Vũ tức giận đỏ mặt: “Thật đáng ghét!”
Ôn Văn Dịch khẽ cười, trấn an cô: “Không sao đâu, đừng để ý đến bọn họ.”
“Ê, còn định chơi tiếp không đấy?” Trần Lộc lớn tiếng khıêυ khí©h từ phía đối diện.
Một Alpha cùng đội với Ôn Văn Dịch, bị thái độ của Trần Lộc làm khó chịu, quay sang hỏi cậu: “Ôn Văn Dịch, cậu còn chơi tiếp được không?”