Chương 10

Ôn Văn Dịch lém lỉnh đẩy phiếu điểm đến trước mặt hắn, vẻ mặt đầy tự hào: “Anh xem, em không đứng cuối bảng nữa rồi!”

Cố Văn Thịnh liếc qua một cái, không mấy bất ngờ. Hắn đã biết kết quả kỳ thi giữa kỳ của Ôn Văn Dịch từ hiệu trưởng. Thấy Ôn Văn Dịch hớn hở như vừa thắng giải lớn, hắn thầm nghĩ: Chỉ cần không đội sổ cũng vui đến vậy à?

Nhưng vẻ mặt hắn vẫn điềm nhiên, giọng nói trầm ổn: “Chưa đủ. Còn phải cố gắng nhiều hơn.”

Ôn Văn Dịch chớp mắt, ngơ ngác nhìn hắn, trong đầu chỉ có một dấu hỏi to đùng: Sao tên này hôm nay nghiêm túc thế? Không giống bình thường chút nào!

“Đây là kế hoạch học tập học kỳ 2 tôi lập cho cậu. Cuối kỳ ít nhất phải lọt vào top 50 của khối.” Giọng Cố Văn Thịnh lúc này trong tai Ôn Văn Dịch nghe chẳng khác gì bản án lạnh lùng.

“Top 50?” Ôn Văn Dịch nhăn nhó mặt mày, uể oải lắc đầu. “Không được đâu.”

Một trường toàn Alpha và Omega, cậu chỉ là một Beta tầm thường, lấy gì mà chen vào nổi top 50?

Cố Văn Thịnh nhíu mày: “Cậu chỉ vậy mà đã hài lòng rồi sao?”

Đếm ngược thứ ba từ dưới lên có gì đáng để tự mãn chứ?

Ôn Văn Dịch nghiêm túc gật đầu: “Em hài lòng lắm rồi. Chỉ cần không đứng chót là ổn.”

Như thế ba cậu sẽ bớt mắng hơn, đỡ bị hành quá tàn nhẫn. Cậu còn an ủi mình: ít nhất vẫn có người xếp dưới làm nền mà!

“……” Cố Văn Thịnh nhất thời nghẹn lời. Từ nhỏ đến lớn, hắn luôn tranh đua để đứng đầu, nên không tài nào hiểu nổi cái tính dễ dãi, không chí tiến thủ của Ôn Văn Dịch.

“Ôn Lãng Việt là anh trai cậu?” Cố Văn Thịnh đột ngột hỏi, ánh mắt dò xét.

Ôn Văn Dịch khựng lại, ngạc nhiên nhìn hắn, sau đó hơi do dự gật đầu: “Ừm…”

Cậu chưa từng nhắc đến chuyện này với Cố Văn Thịnh, sao hắn lại biết được?

Nếu Ôn Lãng Việt biết cậu nhận mình là em trai của anh ta ở trường, chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.

Ôn Lãng Việt từ trước đến giờ luôn cảm thấy việc có một cậu em trai Beta là điều vô cùng mất mặt.

Khi nghe Cố Văn Thịnh thản nhiên nói: “Hai người các cậu chẳng giống nhau chút nào.” Ôn Văn Dịch chỉ cười nhạt.

Đúng vậy, làm sao mà giống được? Ôn Lãng Việt là Alpha ưu tú, còn cậu chỉ là một Beta mờ nhạt.

Ôn Văn Dịch đứng dậy, nhanh chóng gom hết đồ đạc nhét vào cặp. Cậu khẽ gật đầu, mỉm cười: “Hôm nay vậy là đủ rồi. Em phải về lớp. Dạo này cảm ơn anh đã giúp đỡ, hẹn gặp lại.”

Nói xong, không chờ Cố Văn Thịnh kịp đáp lời, cậu đã xoay người bước đi, bóng dáng có chút vội vã như muốn thoát khỏi không khí ngột ngạt.

Cố Văn Thịnh nhìn bóng dáng vội vã rời đi của Ôn Văn Dịch, đôi mắt nheo lại, như vừa nhận ra điều gì.