Bầu trời đêm trải dài, chỉ điểm xuyết vài ngôi sao lấp lánh, ánh sáng yếu ớt nhưng đủ để làm nổi bật sự tĩnh lặng. Ôn Văn Dịch ngồi một mình trên sân thượng nhỏ trước phòng, ánh mắt thất thần dõi về khoảng không vô tận, như chìm vào thế giới riêng biệt mà không ai có thể xâm nhập.
Trong sân, tiếng cười đùa ồn ào vang vọng, náo nhiệt và không chút kiêng dè. Thế nhưng, âm thanh ấy không thể chạm tới Ôn Văn Dịch, cũng chẳng làm cậu xao động. Dường như giữa chốn huyên náo, cậu đã quen với việc giữ lấy khoảng lặng cho riêng mình.
Tiếng gõ cửa bất ngờ cắt ngang. Giọng Ôn Lãng Việt, anh cả, vang lên từ bên ngoài, trầm ổn và lịch sự: “Văn Dịch, em đang làm gì vậy? Mẹ đang hỏi tại sao em không xuống dưới chơi cùng mọi người.”
Cửa phòng khẽ mở, tạo ra âm thanh nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
Ôn Lãng Việt đứng trước khung cửa, ánh mắt khẽ chạm vào dáng vẻ đứa em trai từ nhỏ đã quen sống thu mình. Thoáng chút bất lực, nụ cười trên môi anh ta như khựng lại một khoảnh khắc. Tuy vậy, giọng nói vẫn giữ được sự mềm mỏng, mang theo chút kiên nhẫn hiếm có: “Em có muốn xuống dưới chơi cùng mọi người không?”
Từ nhỏ, mỗi khi anh chị em trong nhà tụ tập chơi đùa, chẳng ai muốn đưa Ôn Văn Dịch đi cùng. Lý do đơn giản là vì cậu là một beta – trong mắt bọn họ, việc mang theo một beta bên cạnh chỉ khiến họ mất mặt.
“Không muốn.” Ôn Văn Dịch đáp lại bằng giọng đều đều, không chút cảm xúc, sau đó đóng cửa lại, dứt khoát như cắt đứt mọi sợi dây liên hệ.
Ôn Lãng Việt không bất ngờ trước phản ứng này. Anh đến hỏi chẳng qua cũng chỉ để làm tròn trách nhiệm trước mặt mẹ. Sau khi nhận được câu trả lời, anh xoay người bước xuống lầu, không ngoái đầu lại.
Vừa xuống tới phòng khách, anh nhìn Lương Uyển và nói: “Mẹ, Văn Dịch nói không muốn xuống chơi cùng chúng con.”
Lương Uyển thở dài, vẻ mặt điềm nhiên như đã quen thuộc với tính cách của đứa con út. Bà chỉ nhẹ giọng bảo: “Ừ, con đi ra ngoài chơi với mọi người đi, đừng để họ chờ lâu.”
Ôn Lãng Việt khẽ gật đầu, sau đó rời đi, quay lại với đám bạn đang đợi ngoài sân.
Nhìn thấy anh quay lại, một người lớn tiếng hỏi ngay: “Lãng Việt, em cậu không xuống cùng chơi à?”
Ôn Lãng Việt khẽ lắc đầu, nụ cười nhạt thoáng qua: “Em ấy thích yên tĩnh.”
Người bạn cười phá lên: “Ừ, đúng là không hợp để chơi cùng chúng ta. Tụi mình thích ồn ào, náo nhiệt cơ! Nhưng mà nói thật nhé, lần đầu gặp em trai cậu, tôi không nghĩ cậu ấy là beta đâu. Nhìn qua chẳng có chút nào giống.”
Chuyên mục quảng cáo
O Một Khi A Lên, Thì Còn Cần Gì A?
Thẩm Thanh Trúc từng là Omega hoàn hảo nhất của Đế quốc Lehmann.
Là một quốc gia sở hữu số lượng Omega dồi dào, hoàng gia cùng các học viện danh giá luôn đặt Omega ở vị trí trung tâm. Tất cả mọi người đều tin rằng tương lai huy hoàng của đế quốc sẽ được viết nên bởi những Omega ưu tú nhất.
Thế nhưng, vào một ngày đẹp trời, giữa lúc đang thả hồn theo một bài hát, Thẩm Thanh Trúc bỗng phát hiện… mình đã biến thành A.
Trước kia, một Omega hoàn mỹ như Thẩm Thanh Trúc: Còn có loại chuyện tốt như vậy sao???
Sau khi trở thành A, Thẩm Thanh Trúc: Trên đời này không ai hiểu Omega hơn mình!
Tại một đế quốc nơi Alpha thống trị, Thẩm Thanh Trúc với phong thái ôn nhu, săn sóc và lịch thiệp đến cực điểm lại trở thành “Alpha ánh sáng” trong lòng toàn bộ Omega.
Ngay cả những Alpha ngày thường vốn khinh thường đồng loại, cuối cùng cũng phải cúi đầu bái sư học nghệ chỉ vì… tìm mãi không được lão bà. Đám cẩu Alpha cầm sổ tay, đêm ngày ghi chép bí kíp: Làm sao để khiến O vui lòng?
Thẩm Thanh Trúc: Đến lúc mở một lớp huấn luyện đạo đức A rồi nhỉ? :)
……
Cơ Minh Tuyết mạnh đến mức không giống một Omega.
Là thủ khoa hoàn toàn xứng đáng của Đại học Cơ giáp Đế quốc, chưa đầy hai mươi tuổi đã trở thành cường giả cấp SSS.
Đối với hắn, thứ đáng ghét nhất trên đời chính là mấy Alpha kiêu ngạo.
Thế nhưng, vào một ngày xui xẻo, giữa trận chiến kịch liệt, hắn lại bất ngờ rơi vào kỳ động dục. Tệ hơn nữa, đối thủ lại là một Alpha hoàn toàn miễn nhiễm với tin tức tố.
Alpha kia còn rất bình tĩnh, móc ra mặt nạ phòng độc, thuận tay lấy từ trong túi ra một ống thuốc ức chế dành cho Omega, bốp một cái, thẳng tay tiêm luôn vào Cơ Minh Tuyết đang chiến đấu dở.
Cơ Minh Tuyết: A…… Mẹ nó đau vãi!
Tưởng rằng phải cảm ơn ân nhân cứu mạng, nhưng người kia chỉ nhẹ nhàng đáp:
Thẩm Thanh Trúc: “Không cần khách khí, gọi tôi là bạn tốt của Omega! Xin yên tâm, tôi không phải loại Alpha lợi dụng lúc O gặp nguy đâu!”
Cơ Minh Tuyết: ...?
Khoan đã, thằng này có nhớ mình là Alpha không vậy?
Nhìn người trước mặt, Cơ Minh Tuyết khẽ nhếch môi: “Giỏi lắm, tiểu Alpha, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi.”
[Cung nhu săn sóc · thân sĩ đến cực điểm ·A đức mẫu mực · Alpha · Thẩm Thanh Trúc 】× [siêu dã · siêu năng lực chiến · gia chính là nữ vương · không có A có thể áp chế ngoại trừ tiểu A nhà mình ·SSS Omega · Cơ Minh Tuyết 】
Tên convert: O biến A sau hắn thành vạn nhân mê
P/s: truyện đã có trên tyt, vui lòng không mang đi nơi khác. Mình vừa đọc vừa edit nên có chỗ nào cấn cấn thì bỏ qua nha…