Trợ lý nhận được hồi âm của anh, đang định cúp máy thì đột nhiên nghe thấy giáo sư hỏi: “Trong trường hợp nào, một người lại có thể không có phản ứng gì với chất dẫn dụ của tôi?”
Trợ lý ngẩn người.
“Hả? Không thể nào chứ?”
Ai mà không biết, với tư cách là một Alpha tinh anh, chất dẫn dụ của Ôn Diên cũng thuộc hàng cao cấp tương xứng, đừng nói là người bình thường, ngay cả trong giới Alpha cũng có hiệu quả áp chế.
Chỉ là bản thân anh cực kỳ chán ghét việc dựa vào chất dẫn dụ để làm bất cứ chuyện gì.
“Có phải là khiếm khuyết trong việc cảm nhận chất dẫn dụ không? Một chút phản ứng cũng không có sao?”
Ôn Diên nghĩ đến dáng vẻ thỉnh thoảng Thu Tranh nhìn mình đến ngẩn người: “Có một ít, nhưng không nhiều.”
“Vậy thì...”
Trợ lý không trả lời được, Ôn Diên cũng không hy vọng có được đáp án gì. Sau khi cúp điện thoại, anh vẫn duy trì tư thế ngồi trên sofa.
Mặc dù hệ thống thông gió trong phòng đã được bật một lúc, nhưng vì thời gian ngắn nên mùi chất dẫn dụ của nam nữ hòa quyện vào nhau vẫn tràn ngập trong không khí.
Anh đặt thuê căn suite này dài hạn theo năm, vì vậy có không ít đồ dùng cá nhân của anh. Một lúc lâu sau, Ôn Diên mới từ chiếc tủ có khóa vân tay bên cạnh lấy ra một cuốn sổ tay.
Tiêu đề ở trang đầu tiên bên trong.
[Sổ tay hướng dẫn kháng O 100%.]
Sau khi mở ra, là một loạt danh sách các mục.
Danh sách thông thường sẽ được đánh dấu tích, còn của anh thì lại nổi bật với mấy dấu gạch chéo màu đỏ tươi.
Bởi vì những điều được liệt kê ở đây không phải là việc cần làm, mà là những việc không được làm.
Anh cầm bút, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới.
- Không được nhìn cô ấy quá 20 giây X.
- Không được nắm tay X.
- Không được ôm X.
- Không được phát sinh quan hệ X.
- Không được hôn X.
Hết X này đến X khác, giống như phòng tuyến không ngừng lui về phía sau của anh, cho đến khi tầm mắt của Ôn Diên cuối cùng dừng lại ở mục “Không được tặng quà cho cô ấy”.
Nhìn một hồi lâu, cuối cùng anh vẫn cầm bút, một lần nữa gạch xuống một dấu X.
Làm xong động tác này, mi tâm anh đã nhăn lại, mang theo vẻ hối hận.
Vẫn là... không nên.
---
Thu Tranh liếc nhìn thời gian.
Đúng là cầm thú mà, tính đến lúc cô tới đây cũng đã qua một ngày rồi.
Bảo sao cô lại đói thế.
Xong rồi, tiểu thuyết của cô, phen này drop truyện rồi.
Nghề nghiệp của Thu Tranh là một tác giả truyện mạng. Công việc chính của cô trước khi xuyên không là cái này, cho nên sau khi xuyên không, với thân phận dân ở chui, cô cũng chỉ có thể làm nghề này.
Hai năm trước... Thôi bỏ đi, chuyện phiền lòng tạm thời không nhắc tới nữa, nếu sống tốt thì cô đã chẳng đến mức phải đồng ý cái thỏa thuận kết hôn này.
Tóm lại, sau khi dựa vào thỏa thuận kết hôn để thoát khỏi thân phận không hộ khẩu, cô mới vực dậy tinh thần trong nửa năm gần đây.
Bất kể có nhiều độc giả hay không, cô chính là một tác giả cập nhật hằng ngày chính hiệu.
Drop truyện rồi... chết mất.
Mở trang quản lý tác giả, không một ai quan tâm... càng muốn chết hơn.
Haiz, sự đã rồi, cứ viết sẵn bản thảo trước vậy.