Cuối cùng Thu Tranh cũng tỉnh lại khi Ôn Diên không có ở đó.
Có tiếng nước từ phòng tắm vọng ra, cô ngồi dậy, may mà trên người còn khá sạch sẽ, thế là cô cũng không chần chừ, miễn cưỡng đứng dậy.
Ngoài mệt mỏi, còn đói.
Cô thật sự không muốn tiếp tục ở trong căn phòng không phân biệt ngày đêm này nữa, vì vậy nhân lúc Ôn Diên còn chưa ra, cô đã chỉnh trang lại bản thân.
Vừa định đi, “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở ra.
Thu Tranh nhìn thấy Ôn Diên chỉ quấn một chiếc khăn tắm, phần thân trên của người đàn ông không che đậy, mái tóc còn ướt của anh thỉnh thoảng có nước nhỏ xuống.
Tác động thị giác gây sốc đó khiến Thu Tranh quên cả quay sang chỗ khác.
Cho đến khi Ôn Diên bước ra, cô lập tức hoàn hồn, vội vàng lùi lại vài bước về phía cửa, nghĩ rằng có thể ra ngoài bất cứ lúc nào.
“Tôi còn có việc, phải... đi trước đây.”
Ôn Diên đi đến bên tủ quần áo, không nhìn cô: “Bữa ăn chắc đã được đưa đến cửa rồi.”
“Ăn xong rồi hẵng đi.”
Thu Tranh vốn định từ chối.
Nhưng cô đói quá, thật sự đói, chỉ là đói thôi.
Đặc biệt là sau khi mở cửa và ngửi thấy mùi thơm thức ăn trên xe đẩy, cô quyết định dù thế nào cũng phải ăn no rồi hẵng lên đường.
Nếu là ở thế giới của cô, với loại phòng suite này, nhân viên đã đẩy xe thức ăn vào tận trong luôn rồi.
Nhưng thế giới này vì liên quan đến vấn đề chất dẫn dụ, nên cực kỳ chú trọng sự riêng tư.
Thông thường, sau khi khách đã hoàn tất việc thông gió cho phòng, nhân viên mới được phép vào.
Vì vậy khi Thu Tranh đẩy xe thức ăn vào, cô tiện tay bật hệ thống thông gió lên.
Tuy không ngửi được chất dẫn dụ, nhưng cô cũng cảm thấy không khí trong phòng trong lành hơn nhiều.
Vừa định bày thức ăn, Ôn Diên đã thay quần áo xong bước ra.
“Nhanh vậy?” Thu Tranh buột miệng thốt ra.
Thật sự quá nhanh, cô vừa mới đẩy xe thức ăn vào thôi, người này đã thay xong một bộ quần áo tươm tất rồi.
Ôn Diên không trả lời, Thu Tranh thấy anh đứng yên một lát, rồi xoay người đi về phía cửa trước, sau đó ấn vào chỗ điều khiển, hệ thống thông gió trong phòng liền dừng lại.
“Ồn.” Anh nói.
Khi thông gió, trong phòng quả thật có tiếng động, hệ thống này đã khá cao cấp rồi, so với loại Thu Tranh dùng ở nhà, tiếng ồn thực ra có thể bỏ qua.
Tuy nhiên cô cũng không để tâm, dù sao cô cũng không ngửi thấy, đừng đi đoán tâm tư của thiếu gia có tiền.
Ôn Diên đi tới, đưa tay cùng cô bày biện xong bát đĩa.
Lần này anh cùng ăn, động tác của người đàn ông từ tốn, Thu Tranh lười nhìn, ra vẻ. Cô đói đến mức ăn ngấu nghiến.
Không biết có phải bị cô lây nhiễm không, động tác của Ôn Diên dường như cũng nhanh hơn một chút, đũa thậm chí còn gắp đến trước mặt cô.
“Khoảng thời gian này, không có chuyện gì chứ?”
Thu Tranh nhai đồ ăn trong miệng, lắc đầu.
“Lần sau lúc tôi gửi tin nhắn cho cô.” Ôn Diên như suy nghĩ một lúc: “Cô trả lời lại, tôi mới có thể nắm rõ tình hình.”
Thu Tranh đang ăn cơm, ngẩng đầu nhìn anh một cái, có hơi khó hiểu, cũng không phải chuyện gì to tát nên cô gật đầu “Ừ” một tiếng.
Người đàn ông giãn đôi mày, đặt đũa xuống, đột nhiên lấy ra một chiếc hộp từ trong áo vest anh ném trên sofa hôm qua.
“Quà.”
Thu Tranh kinh ngạc.
Kết hôn một năm, lần đầu tiên nhận được quà từ đối tượng kết hôn. Quà kỷ niệm ngày cưới? Không đúng, còn chưa tròn một năm mà?
Cô vừa ăn cơm, vừa nhìn chằm chằm vào chiếc hộp trông có vẻ rất cao quý đó, đang suy nghĩ làm sao để từ chối thì nghe Ôn Diên nói tiếp: “Cô cũng phải về nhà chính, không thể quá xuề xòa được.”
Thì ra là để cho anh có thể diện.
Lần này Thu Tranh không tiện từ chối, cô nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn nhận lấy: “Cảm ơn.”
Cô bỏ vào túi, ăn xong cơm thì rời đi, sợ mình không đi được nên không hề nán lại chút nào.
Người đàn ông ở lại thì ngồi trên sofa rất lâu không động đậy, có lẽ vì trong lòng có hơi phiền muộn, anh lấy điếu thuốc ra nhưng lại nhanh chóng dập tắt ngay khi mùi thuốc lá vừa lan tỏa.
Điện thoại reo lên, là trợ lý của anh.
Sau khi nghe anh sắp xếp công việc, trợ lý hỏi thêm một câu: “Giáo sư Ôn, ngài đã về rồi, có cần dọn dẹp biệt thự không ạ?”
Ôn Diên có ý thức lãnh thổ rất mạnh, ngay cả việc vào biệt thự dọn dẹp cũng cần phải xin phép.
Người đàn ông suy nghĩ một lát: “Không vội, hai ngày này tôi sẽ ở khách sạn.”