Chương 6: Cùng nhau làm trong khách sạn

Anh sớm đã nhận ra đôi chân Thu Tranh khẽ run rẩy, có lẽ cô đã bị chất dẫn dụ dữ dội và hung hãn kia dọa sợ, đáng lẽ vào khoảnh khắc đó anh nên khống chế một chút.

Anh đúng là đã nghĩ như vậy, nhưng lại có thể ngửi thấy chất dẫn dụ trong không khí ngày một đậm đặc, đó là mùi vị của sự hưng phấn.

Chất dẫn dụ của Alpha cao cấp có ưu thế tuyệt đối, đặc biệt là trước mặt Omega, việc khống chế họ phải phục tùng, thậm chí là dụ dỗ họ phát tình, về mặt lý thuyết đều dễ như trở bàn tay.

Nhưng người phụ nữ có độ xứng đôi 100% với anh này, lại có một sức chống cự phi thường đối với chất dẫn dụ của anh.

Giống như hiện tại, trong không khí toàn là mùi của riêng anh, còn chất dẫn dụ thuộc về Omega trước mặt lại chậm chạp mãi không được giải phóng ra.

Sự run rẩy khẽ khàng này cũng là một phản ứng hiếm hoi mà cô dành cho anh, thế nhưng dù chỉ là một chút như vậy, Ôn Diên cũng cảm nhận được chất dẫn dụ của mình đang sôi trào mất kiểm soát.

Bề ngoài, người đàn ông lại bình tĩnh đến mức không để lộ ra một tia cảm xúc thừa thãi nào.

“Là tôi chưa suy nghĩ chu đáo.”

Lời xin lỗi, chỉ là không có chút ngữ khí xin lỗi nào trong đó.

Ôn Diên đưa tay kéo cà vạt, chiếc cà vạt bị lệch nới lỏng ra, khiến anh trông bớt đi vài phần khí chất người lạ chớ gần.

Thu Tranh không nhịn được nhìn thêm hai lần.

Tuy cô không ngửi thấy chất dẫn dụ nhưng cô có thể cảm nhận được hormone. Phải công nhận rằng, khi người đàn ông này không trưng ra bộ mặt đưa đám thì vẫn... rất có mùi vị đó.

Cô vô thức nuốt nước bọt, kết quả lại đúng lúc chạm phải ánh mắt Ôn Diên nhìn tới.

Sắc mặt người đàn ông dường như không còn lạnh như trước.

“Cô định đứng mãi ở đó à?”

Thu Tranh nghẹn lại, nói thì nói vậy, nhưng chân cô lại hơi không nhúc nhích nổi, cho đến khi Ôn Diên một lần nữa bước tới, sức mạnh của Alpha vào khoảnh khắc này đã được cụ thể hóa, khi bị anh dễ dàng bế bổng lên, Thu Tranh chỉ cảm thấy đống thịt trên người mình đúng là nuôi vô ích.

---

Theo thỏa thuận, vợ chồng có nghĩa vụ giúp đỡ nhau vượt qua kỳ phát tình.

Thật ra Thu Tranh không có thứ này, nhưng cô giả vờ là mình có, thậm chí còn bày đặt chuẩn bị sẵn thuốc ức chế trong nhà.

Còn về phần "giúp đỡ" trên thỏa thuận là giúp như thế nào thì không nói cụ thể.

Ban đầu, Thu Tranh dường như chỉ cần ngồi cùng Ôn Diên một lúc là được, sau này... sau này từ ngồi đã biến thành “làm”.

Hơi thở nặng nề và gấp gáp của người đàn ông phả bên tai, nóng đến mức khiến Thu Tranh quay cuồng, không chỉ hơi thở, mà toàn bộ cơ thể anh đều nóng đến đáng sợ, ánh mắt nhìn sang cũng đầy thiêu đốt.

Trong phòng không bật đèn chính, dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Thu Tranh thậm chí có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán Ôn Diên.

Lúc này, cuối cùng người đàn ông cũng không còn vẻ ung dung thường ngày, xương hàm căng cứng như đang cực lực đè nén điều gì đó.

Thu Tranh bị ánh mắt anh nhìn đến bất an, theo bản năng kêu một tiếng: “Ôn Diên.”

Lời vừa thốt ra, giống như đổ thêm dầu vào lửa giữa nhiệt độ cao, ánh mắt Ôn Diên tối sầm lại, đột nhiên cúi xuống mυ"ŧ lấy cánh môi cô.

Thu Tranh thậm chí còn nếm được vị ngọt thoang thoảng, là viên kẹo anh ăn lúc nãy chăng?

Cô nhanh chóng không thể nghĩ được nhiều như vậy nữa, nụ hôn của người đàn ông quá gấp gáp, dễ dàng chiếm đoạt hết tất cả dưỡng khí của cô. Việc thiếu oxy khiến đầu óc Thu Tranh trở nên mơ màng.

Chỉ lờ mờ nhớ lại, thật ra trước đây Ôn Diên không hôn môi.