Không được, Ôn Diên lập tức phủ định, thứ cần giữ thì vẫn phải giữ.
Nếu... nếu cô trả lời tin nhắn lại, lần này dù thế nào đi nữa, mình cũng phải xử lý lạnh lùng mới được.
---
Thu Tranh đương nhiên không nhắn lại.
Cô cảm thấy mình đã nói đủ rõ ràng rồi, vả lại đã lỡ mất thời điểm trả lời tin nhắn, để lần sau hẵng nói. Hai người họ liền không liên lạc với nhau nữa.
Bộ phim “Cạm Bẫy Hoa Hồng” mà Thu Tranh xem dạo gần đây bỗng nổi tiếng, nhờ vào đủ các loại video cắt ghép, cộng thêm việc người ở thế giới này vốn dĩ rất chuộng kiểu thiết lập đó.
Thế là “Bông hồng nát” liền biến thành “Tiểu Hoa Hồng”, CP vừa nổi, kéo theo sau đó lại là những trận cãi vã.
Mỗi ngày Thu Tranh vừa hóng drama vừa xem fan hai bên cấu xé nhau, cãi đến cuối cùng, cô cũng thành công chuyển từ fan couple sang only fan của nữ chính.
Ngay cả Khang Nhã cũng bị cô lôi kéo y chang.
Trang chủ của cô từ video couple của hai người, chuyển thành đề xuất các video cá nhân của nữ chính
Vận may sự nghiệp của Bạch Như Huyên khá tốt, chẳng bao lâu đã chính thức công bố trở thành người đại diện cho một dòng trang sức, tuy thương hiệu trang sức này không nổi tiếng lắm nhưng dù sao cũng là một khởi đầu.
Thu Tranh vội vàng share tin tốt này cho Khang Nhã.
Người cô trò chuyện nhiều nhất là nhóm nhỏ của bọn họ, vì vậy cô theo phản xạ chia sẻ cho cuộc trò chuyện ở vị trí trên cùng, ai dè bấm xong mới phát hiện, tin nhắn của Ôn Diên không biết từ lúc nào đã trồi lên.
Trong chốc lát đã trở thành vị trí trên cùng trong trang tin nhắn của cô.
Cứ thế, cô đã chuyển tiếp nhầm người một cách ngây thơ, nhưng may mà vừa gửi đã phát hiện, Thu Tranh lập tức bấm thu hồi, sau đó mới xem Ôn Diên nhắn gì.
Ôn Diên: [Ngày nào tôi cũng ngủ muộn, sau này cô muốn trả lời tin nhắn lúc nào cũng được.]
Cô đọc mà thấy hoang mang, đang nghĩ xem có phải anh gửi nhầm người không, lướt lên trên xem lại mới phản ứng kịp, đây là đang đáp lại câu “tưởng anh ngủ rồi nên mới không trả lời” lúc trước của cô.
Thu Tranh đâu có biết đây là tin nhắn mà Ôn Diên đã phải lướt xem lịch sử trò chuyện bao nhiêu lần mới tìm được cớ bắt chuyện, cô chỉ cảm thán trong lòng một tiếng, cái cung phản xạ này... dài thật đấy.
Thu Tranh: [Được.]
Ôn Diên vì đúng lúc đang nghe điện thoại nên đã bỏ lỡ tin nhắn của Thu Tranh, đợi đến khi anh cúi đầu nhìn lại, ngoài chữ “Được” kia, chính là dòng thông báo [Thu Tranh đã thu hồi một tin nhắn].
Ồ, chỉ là thu hồi tin nhắn thôi mà, biết đâu là gõ sai chính tả.
Thế nhưng ba giờ sáng, người đàn ông lại đột ngột bật dậy từ chiếc giường lớn của mình.
Cô thu hồi cái gì?
Đã gửi cho mình thì chính là của mình rồi, dựa vào cái gì mà muốn thu hồi?
Rốt cuộc cô đã gửi cái gì? Vì sao thay đổi ý định không muốn gửi nữa?
Không ngủ được, hoàn toàn không thể ngủ được.