Chương 39: Sĩ diện

Sau đó cảnh tượng tái hiện.

“Sức hút cá nhân? Anh thì có sức hút cá nhân gì? Lo học cách làm người trước đi rồi hẵng nói đến sức hút.”

“Còn tính cách, còn ai có tính cách tệ hơn anh nữa?”

“Trải nghiệm? Tôi xuyên không luôn rồi mà anh còn dám so trải nghiệm với tôi! Nói ra sợ dọa chết anh, anh cũng đi xuyên không một lần thử xem!”

“Còn ‘không cùng một thế giới’, cười chết mất, có bản lĩnh thì chiếm cả thế giới đi, ngoài Alpha ra thì đừng chừa lại một ai, chỉ còn lại thế giới cao quý của riêng anh, chắc lúc đó anh vui lắm nhỉ”

“Cái miệng nhỏ lúc nào cũng lải nhải, liếʍ một cái cũng không sợ bị độc chết.”

“Đồ ngốc.”

Vừa chửi, cô vừa tung cú móc trên dưới, xoay đấm trái phải, sau một bộ “combo hèn nhát”, Thu Tranh đã xả hết bực tức, cuối cùng mới thấy dễ chịu hơn một chút rồi nằm xuống

Mở mắt nhìn trân trân một lúc lâu, cô lại thở dài.

Thật ra, lời cảnh tỉnh lần này của Ôn Diên không hoàn toàn là chuyện xấu.

Viết về tổng tài bá đạo bao nhiêu năm, đột nhiên trong cuộc sống xuất hiện một tổng tài bá đạo “hàng thật”, ngoại hình, gia thế, đầu óc đều không có gì để chê. Lại còn có mối quan hệ thân mật như vậy với mình, mọi thứ diễn ra cứ như một bộ phim thần tượng.

Đặc biệt là cách anh đối xử với cô, đôi khi thật sự khiến người ta nảy sinh ảo giác rằng đối phương cũng thích mình.

Thu Tranh quả thực đã ở trong tình thế rất nguy hiểm, thay vì nói là rung động, chi bằng nói đó là một loại ảo giác nảy sinh sau khi cô đã cô đơn quá lâu ở thế giới này.

Có lẽ nếu cứ để thêm một thời gian, sự mông lung mơ hồ đó biết đâu sẽ chuyển thành tình cảm thật sự, nhưng rõ ràng, ngọn lửa nhỏ đó vừa mới nhen nhóm đã bị dập tắt.

Hóa thành “vết nhơ” trên mạng mà sau này Thu Tranh chẳng bao giờ muốn nhắc tới.

Cho nên... nói tóm lại, Ôn Diên tuyệt đối sẽ không thích mình, dù anh có tỏ ra tử tế, chẳng qua là vì cái gọi là “độ xứng đôi” mà thôi. Mà những thứ đó, vốn dĩ là thứ cô ghét nhất.

Nếu cô mà tự mình đa tình, thì cô chính là con cóc ghẻ thật sự.

---

Ôn Diên đang nhìn chằm chằm vào màn hình.

Đợi rất lâu, nhưng vẫn không thấy tin nhắn trả lời.

Cô đang làm gì? Tại sao không trả lời tin nhắn?

Câu hỏi này cứ lởn vởn trong đầu anh một cách không kiểm soát, khi kịp phản ứng lại, Ôn Diên dâng lên một cảm giác lúng túng khó tả, đó là lòng tự tôn đến từ bản năng của một Alpha.

So với sự nôn nóng của bên mình, bên kia có thể xem là hờ hững, Thu Tranh trong điện thoại còn lạnh lùng hơn cả ngoài đời thực.

Cứ cái đà này thì đây không còn là vấn đề chống lại độ xứng đôi nữa.

Anh từng lo lắng người xứng đôi với mình có ý đồ xấu, còn bản thân thì không chống cự được cám dỗ, bây giờ vế trước không xảy ra, nhưng vế sau lại đang tiếp diễn.

Nhưng cảm giác lúng túng cũng chỉ là thoáng qua, rất nhanh, anh bắt đầu hối hận, sớm biết vậy... đáng lẽ nên nói thẳng là tặng cô, còn nói gì mà đưa cô lái tạm, dựa theo tính cách của Thu Tranh, chắc chắn sẽ thấy phiền phức.

Anh không phải là tiếc một chiếc xe.

Thậm chí có tặng đi thật anh cũng không thấy tiếc hay xót, chỉ là muốn giữ lại chút giới hạn cuối cùng, lần này thì giữ hay rồi, tặng cũng chẳng tặng đi được.