Chương 38: Như thiên nga trắng sợ cóc ghẻ

Tự dưng cảm thấy không đúng, lại lướt xem lại lịch sử trò chuyện một lần, có lẽ xuất phát từ trực giác của một tác giả ngôn tình, cô mơ hồ nhận ra một tia lấy lòng và ái muội.

Nhưng rất nhanh, cô liền vỗ vỗ lên trán mình.

Tự suy diễn, cái gì cũng suy diễn chỉ tổ tự đầu độc chết mình mà thôi.

Thu Tranh hiểu rõ hơn bất kỳ ai, tất cả sự tốt đẹp mà Ôn Diên thể hiện ra đều là ảo giác.

Điều này ngay từ đầu, Ôn Diên đã nói rất rõ ràng với cô.

Đó là lần Thu Tranh hiếm hoi tìm đề tài chủ động bắt chuyện với Ôn Diên: “Công việc ở phòng nghiên cứu chắc là bận rộn lắm nhỉ?”

Cô vốn chỉ cảm thấy bầu không khí quá lạnh lẽo và khó xử, muốn nói gì đó để làm dịu lại, kết quả vừa mới mở miệng, Ôn Diên đã nhìn sang.

“Cô Thu, đây không phải là chuyện cô nên hỏi.” Anh nói: “Tôi hy vọng ranh giới giữa chúng ta có thể rõ ràng hơn một chút.”

“Chuyện của tôi cô đừng hỏi thăm nhiều, tương tự, chuyện của cô tôi cũng không hề hứng thú. Cô chỉ cần xuất hiện vào thời gian chúng ta đã hẹn là được rồi.”

“Tôi sẽ cho cô đầy đủ sự tự do.”

Biểu cảm của Thu Tranh lúc đó hẳn là rất cứng đờ, cứng đờ đến mức Ôn Diên càng thêm tin tưởng vào phán đoán của mình.

Người đàn ông đặt dao nĩa trong tay xuống, đôi mắt bình tĩnh nhìn mình.

“Có lẽ, cô cũng nhận thấy sự đối xử đặc biệt của tôi dành cho cô. Tôi không thể phủ nhận điều đó, cũng như tôi không thể phủ nhận sức ảnh hưởng của độ xứng đôi mang lại. Nhưng cô Thu, cô nghĩ xem, sự quan tâm xuất phát từ độ xứng đôi, có phải là sự quan tâm thật lòng không?”

“Nếu gạt bỏ độ xứng đôi, xét về sức hút cá nhân, tài năng, tính cách, trải nghiệm, v.v., cô nghĩ cô...”

Anh dừng lại, dường như đang tìm kiếm từ ngữ dễ nghe hơn: “Cô nghĩ cô và tôi có phải người cùng một thế giới không?”

Anh chỉ thiếu nước nói thẳng “Cô không xứng với tôi” mà thôi.

“Tất nhiên, cô Thu, cô cũng không phải là không có ưu điểm. Dựa trên phán đoán của tôi, cô tạm thời vẫn được coi là thông minh, vì vậy tôi hy vọng, cô đừng nảy sinh những suy nghĩ thiếu thông minh.”

Thu Tranh há hốc mồm.

Không phải chứ anh giai, tôi mới đánh thường một cái mà anh bật luôn chiêu cuối thế à?

Đang ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu, Thu Tranh nhấp một ngụm nước: “Ôn tiên sinh, anh yên tâm, tôi không có ý đó.”

“Vậy thì tốt nhất.”

Ôn Diên tuy nói vậy nhưng sau bữa cơm hôm đó, dẫu cho đang trong kỳ phát tình, anh cũng không làm gì cả, mà trực tiếp tách khỏi Thu Tranh.

Anh lái xe nhanh đến mức Thu Tranh chỉ kịp nhìn thấy đuôi xe, bóng lưng đó trông hệt như một con thiên nga trắng sợ bị cóc ghẻ đuổi kịp.

Đúng là sự tự tin khiến người ta phải ghen tị.

Thu Tranh tức đến ngứa cả răng.

Không rõ là vì những lời của anh, hay vì món bít tết Thu Tranh thực sự không quen ăn, mà cô bị chướng bụng đến nửa đêm vẫn không tài nào ngủ được.

Cảm thấy bực bội một cách khó hiểu.

Cuối cùng, cô bật người ngồi dậy trên giường, vô cùng không cam tâm: “Sao mình không nói thêm vài câu?”

“Thế này thì khác gì ‘thần thϊếp trăm miệng cũng không thể giải bày’?”

Cô nhớ đi nhớ lại những lời của Ôn Diên, càng nghĩ càng tức, bèn đặt con gấu bông nhỏ ở đầu giường ngay ngắn, coi nó như Ôn Diên mà hung hăng trừng mắt.