Có lẽ vì sắp hoàn thành truyện, mấy ngày cuối cùng, linh cảm của Thu Tranh bùng nổ, nhiệt huyết sáng tác dâng cao chưa từng thấy, mỗi ngày cô chỉ ngủ năm tiếng, thời gian còn lại đều ngồi trước máy tính.
Ngay khoảnh khắc gõ xong chữ “hoàn”, cô liền nhắm nghiền hai mắt, làm một giấc no nê rồi hẵng hay.
Khi mở mắt ra lần nữa, trong phòng tối om.
Đã là buổi tối.
Sau khi vươn vai, Thu Tranh không bật đèn, mò mẫm lấy điện thoại ra xem, tiểu thuyết vừa mới hoàn thành có nhiều bình luận hơn bình thường, dài nhất là của [Sao trời không cất lời], một fan cứng của cô, viết một bài nhận xét dài không thấy điểm dừng, vì bị giới hạn số chữ, người đó còn viết tiếp trong phần trả lời.
Thu Tranh đọc từng chữ một, trong lòng vừa cảm động vừa thỏa mãn.
Cuối cùng, cô chuyển sang ứng dụng mạng xã hội, mới phát hiện Ôn Diên đã gửi tin nhắn cho mình, mà không chỉ một tin, trước khi nhấn vào xem, Thu Tranh đã thấy con số [13] màu đỏ ở phía trước.
Bấm vào xem, cô thấy cả một loạt hình ảnh.
Hình ảnh xe hơi.
Đủ loại xe, phần lớn Thu Tranh không nhận ra, nhưng “đắt tiền” là một loại cảm giác, chỉ nhìn thôi cũng đã ngửi thấy mùi tiền.
Ôn Diên: [Xe của cô chạy lâu lắm rồi nhỉ? Đây đều là những chiếc tôi ít đi, cô xem có chiếc nào thích không.]
Ôn Diên: [Có thể đưa cô lái tạm.]
Nhìn thời gian, tin nhắn được gửi cho cô từ ba ngày trước.
Gần đây Thu Tranh ngoài việc cày chữ ra thì không còn tâm trí nào khác, đương nhiên cũng chẳng thấy tin nhắn của anh.
Giờ trông thấy rồi, vì phép lịch sự, cô cảm thấy vẫn nên trả lời một tiếng.
Thu Tranh gõ lạch cạch bắt đầu soạn tin nhắn: [Không cần đâu, cảm ơn.]
Ở cái xó xỉnh này của cô mà đỗ một chiếc xe như thế, chẳng phải là quá phô trương hay sao.
Vừa định gửi đi, cô lại liếc nhìn thời gian, 2 giờ sáng. Cô vội dừng tay, trễ thế này rồi ư? Lỡ như đánh thức người ta thì sao? Hay là cứ để đó mai hẵng trả lời.
Cứ trì hoãn như vậy, lại mấy ngày nữa trôi qua, cô quên béng chuyện này đi mất.
Đến khi vô tình lướt qua khung chat, cô còn ngẩn người ra một lúc.
Trời ạ, cô chưa trả lời sao?
À đúng rồi, cô chưa trả lời, chỉ trả lời bằng suy nghĩ mà thôi.
Thế là Thu Tranh lại gõ lạch cạch, trước tiên giải thích: [Lúc tôi xem tin nhắn đã quá muộn, tưởng anh ngủ rồi nên mới không trả lời.]
Còn về lý do tại sao sau đó cũng không trả lời... Mọi người ai cũng từng có những lúc “mộng du”, hẳn đều có thể hiểu được.
Cô gõ lại nội dung mình định trả lời lúc trước.
Vị giáo sư Ôn luôn bận rộn trong ấn tượng của Thu Tranh lại trả lời ngay lập tức.
[Đều không thích sao?]
Thu Tranh còn chưa kịp giải thích, anh đã nhắn tiếp.
[Nếu đều không thích, gần đây có triển lãm xe, cô có muốn đi xem thử không.]
Thu Tranh: [Không cần đâu, tôi ít ra ngoài, không dùng đến.]
Ôn Diên: [Được.]
Thu Tranh nghĩ anh chỉ nhất thời nổi lòng tốt đề nghị vậy thôi nên không để tâm nữa. Kết quả là một lúc lâu sau, cô lại nhận được tin nhắn của Ôn Diên.
Ôn Diên: [Không phải tạm thời cho cô mượn, là tặng cho cô.]
Lúc này Thu Tranh đã mở trò chơi mà cô đã “cai” suốt thời gian đăng truyện, đang lúc gay cấn thì tin nhắn xuất hiện, cô còn chẳng kịp nhìn rõ, lướt tay một cái bỏ qua luôn
Đợi đến khi ván game kết thúc, cô mới quay lại xem tin nhắn.