Chương 34: Muốn mua xe cho cô

Thu Tranh cảm thấy Ôn Diên có hơi kỳ lạ.

Anh cứ nhìn cô mãi, ánh mắt bình tĩnh nhưng lại mang theo một sự dính dính khó tả, khiến cho bàn tay vốn đang thả lỏng trên vô lăng của Thu Tranh bất giác siết chặt lại.

Nhân lúc chờ đèn đỏ, cô nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt này khiến ánh nhìn của người đàn ông như bị điện giật, vội thu lại.

“Xin lỗi.” Anh lên tiếng: “Vừa rồi mệt quá không kiểm soát được, chất dẫn dụ có làm phiền cô không?”

Ồ, thì ra là chất dẫn dụ.

“Cũng ổn.”

Xe khởi động lại, một lúc sau giọng Ôn Diên mới truyền đến: “Lát nữa cùng đi ăn nhé.”

Nghe như thuận miệng hỏi, chắc là vì lịch sự thôi, Thu Tranh nghĩ, dù sao bây giờ cũng qua giờ ăn rồi.

“Không cần đâu.” Cô trực tiếp từ chối: “Tôi không đói.”

Là thật, vừa rồi cô ăn hơi nhiều nên vẫn còn no, chẳng muốn ăn nữa.

Lần này Ôn Diên không nói gì.

Suốt quãng đường lái xe đến công ty, cả hai đều im lặng, Thu Tranh trả lại chìa khóa xe, xe của cô đậu cách đó không xa: “Vậy tôi về trước đây.”

“Ừm.”

Ôn Diên đáp khẽ nhưng không rời đi, cứ đứng yên tại chỗ nhìn Thu Tranh bước lên chiếc xe cũ mua với giá mấy vạn tệ, màu xanh sẫm, còn hơi bụi bặm.

Nó hoàn toàn lạc lõng giữa một dàn siêu xe trong bãi đỗ của tập đoàn WK.

Ôn Diên nghĩ đến vẻ hân hoan khi cô lái xe của mình ban nãy, trong biệt thự của anh thật ra cũng đỗ một dàn xe sang, thậm chí phần lớn đều hiếm khi sử dụng.

Hay là chọn một chiếc cho cô?

Không đúng, vẫn là nên mua cho cô xe mới thì hơn, chẳng biết cô thích loại nào.

Ý nghĩ vừa nảy ra đã bị anh nhanh chóng dập tắt.

Không được... không được can thiệp quá nhiều vào chuyện của cô.

Giữa bọn họ là mối quan hệ hợp đồng, vậy thì mọi thứ cứ theo hợp đồng mà làm, chỉ có như thế mới tránh nảy sinh những chuyện khác.

Xe của Thu Tranh đi ngang qua anh.

Có lẽ thấy anh vẫn chưa đi, cửa sổ xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt người phụ nữ.

“Tạm biệt.” Cô cười nói.

Chưa đợi Ôn Diên kịp phản ứng, mà cô cũng cho rằng Ôn Diên sẽ chẳng đáp lại, xe lập tức lăn bánh, không dừng dù chỉ một khắc, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt.

Mãi lâu sau, Ôn Diên mới thì thầm: “Tạm biệt.”

Tạm biệt, và phải hơn nửa tháng nữa bọn họ mới gặp lại.

---

Thật trùng hợp, Thu Tranh cũng đang nghĩ đến vấn đề tương tự.

Sau lần gặp mặt này, ít nhất nửa tháng tới cô có thể yên tĩnh. Vả lại, tiểu thuyết đang đăng dở cũng sắp đến hồi kết, thật sự có thể lên kế hoạch đi chơi một chuyến.

Nhưng mà... vẫn phải chuẩn bị tinh thần, ra khỏi nhà thật sự cần dũng khí.

Về đến nhà mình, Thu Tranh đang tìm chìa khóa trong túi để mở cửa thì cửa nhà bên cạnh đột nhiên mở ra.

Cô giật nảy mình, theo bản năng quay đầu nhìn, người đi ra là một phụ nữ trung niên, tay xách hai túi rác.

Đó là dì La - hàng xóm sát vách, tính tình hòa nhã, mỗi lần gặp mặt đều tươi cười, lúc Thu Tranh mới dọn đến, dì còn giúp đỡ cô không ít.

“Ôi chao Tiểu Thu, vừa mới về à?” Thấy Thu Tranh, dì lập tức gọi với sang.

Thu Tranh cũng mỉm cười đáp lại: “Dì La, dì đi làm ạ?”

“Đúng rồi đó, à này, lúc tan làm dì đi ngang qua chợ rau, có cần dì mua giúp gì không?”

“Không cần đâu ạ.” Thu Tranh vội vàng từ chối, cô không quen làm phiền người khác như vậy.

Khu chung cư này vốn được thiết kế để cho thuê, cho nên có phòng đơn, có căn hộ nhỏ, cũng có loại mấy phòng một sảnh cho cả gia đình thuê.

Người ở khá phức tạp.

Nhà dì La kế bên là một gia đình ba người, con cái đi học, hai vợ chồng vừa đi làm vừa nuôi con.