Chương 33: Liệu pháp xoa dịu

À... đó là cái gì? Thu Tranh mơ hồ cảm thấy có hơi quen tai, một lúc sau mới nhớ ra, hình như đã nghe Ôn Diên nói qua, ừm... nói trên giường.

Đây là bệnh gì, có nghiêm trọng không? Nên can thiệp như thế nào?

Trong lòng Thu Tranh tò mò suy nghĩ lung tung, nhưng vì để không bại lộ sự vô tri của mình, trên mặt cô vẫn giữ vẻ vô cảm mà lắng nghe.

Chẳng biết có phải ảo giác không, cô cảm thấy lúc Ôn Diên nghe những lời này, hình như anh có khẽ liếc sang phía mình.

Nhưng rất nhanh đã dùng giọng điệu bình tĩnh lên tiếng: “Không cần.”

Vị bác sĩ đó nhíu mày, nhìn Thu Tranh, rồi lại nhìn Ôn Diên, vẫn tiếp tục khuyên nhủ: “Bệnh viện cũng có thể cung cấp liệu pháp xoa dịu rất tốt.”

“Tôi đã nói không cần.”

Lần này ngay cả Thu Tranh cũng nghe không nổi nữa, người này đúng là không hề nghe lời bác sĩ, bác sĩ nói sao thì cứ làm vậy có phải tốt hơn không?

Tuy trong lòng nghĩ thế, nhưng khi mở miệng, cô vẫn lựa lời thật khéo, ngữ khí uyển chuyển: “Hay là anh cứ nghe lời bác sĩ đi? Dù sao cũng đến rồi mà.”

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Ôn Diên càng trầm xuống mấy phần.

“Ý cô là, muốn để người khác làm liệu pháp xoa dịu cho tôi?”

Tuy Thu Tranh không hiểu, nhưng chẳng ảnh hưởng đến việc cô nghe ra được trong giọng điệu của Ôn Diên ẩn chứa sự nguy hiểm.

Cô rất biết điều, dứt khoát vứt bỏ phiền phức này: “Tất nhiên không phải rồi, chuyện của anh thì anh tự quyết định là tốt nhất.”

Cô có hơi hối hận, lẽ ra mình không nên mở miệng.

Căn phòng kiểm tra hạng mục này hơi tối, ánh sáng mờ mờ, Thu Tranh thoáng thấy trong mắt Ôn Diên lóe lên chút u buồn cùng tủi hờn, nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất, nhanh đến mức như thể chỉ là ảo giác của cô.

“Đi thôi.” Anh quay đầu, giọng trầm thấp mà bình thản.

---

Lúc trở về, Thu Tranh hiếm khi thấy vẻ mệt mỏi thoáng hiện trên gương mặt Ôn Diên.

Thấy anh sắp mở cửa xe, Thu Tranh thử đề nghị: “Hay là để tôi lái cho.”

Động tác mở cửa xe của Ôn Diên khựng lại, anh liếc cô một cái sau đó gật đầu.

Anh không hỏi cô rốt cuộc có biết lái không, trông có vẻ khá yên tâm về cô.

Ôn Diên ngồi vào ghế phụ.

Thu Tranh ngồi vào ghế lái.

Cô xoa tay vào hai bên quần, xác nhận không có mồ hôi tay mới dám sờ vào vô lăng, đạp thử phanh.

Xe sang thì đã ngồi qua không biết bao nhiêu lần, nhưng đây là lần đầu tiên tự tay lái.

Thấy Ôn Diên đã thắt dây an toàn, xe của cô vững vàng lăn bánh.

Xe ấy mà, một khi đã chạy thì đều như nhau... mới là lạ.

Xe xịn lái thật sự rất thoải mái, Thu Tranh cũng phấn chấn hẳn lên, chỉ tiếc là trong thành phố không thể lái nhanh.

Vẻ mặt cô trông vững như một tay lão luyện, nhưng trong mắt lại lóe lên ánh sáng hưng phấn.

Ôn Diên hơi nghiêng đầu nhìn cô, dễ dàng cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của cô.

Đúng là vô tâm vô phế, anh nghe thấy lòng mình thầm than một tiếng như vậy.

Nhưng cho dù là vô tâm, thì khi niềm vui ấy truyền đến, dường như cũng có thể làm phẳng những nếp nhăn trong tâm trạng của người khác.

Khi ngồi cùng xe với Thu Tranh, anh rất ít khi dùng tài xế.

Có lẽ không gian chật hẹp luôn khiến người ta buông lỏng cảnh giác, quên đi việc chống cự sự mê luyến chỉ đến từ gen di truyền, quên đi hàng tá những điều không thể, và trong lúc lơ là, chất dẫn dụ luôn được anh kiềm chế rất tốt lại lan tỏa khắp xe.

Muốn...

Dường như có một giọng nói đang vang lên, muốn, muốn có được của cô.

Cô nói anh lợi hại hơn, nhưng anh làm sao có thể sánh bằng cô?

Người này kiềm chế đến mức gần như không bao giờ giải phóng ra một tia chất dẫn dụ nào ngoài những lúc động tình.