Chương 32: Rối loạn chất dẫn dụ

Ngón chân cô bấu chặt xuống đất, đúng là làm trò cười cho thiên hạ, thật sự là lương tháng ba cọc ba đồng lại đi lo cho người thu nhập triệu đô.

Thậm chí vị này còn phải thêm mấy số 0 nữa.

Xấu hổ trong giây lát, Thu Tranh lập tức nối tiếp lời còn dang dở lúc nãy: “Đúng đúng đúng, điều tôi muốn nói cũng là cái này, có thể ăn trước để lót dạ. Xem này, chẳng phải đã mang đến cho anh rồi sao?”

Nói rồi, cô mở túi bánh mì nhỏ của mình ra, bẻ một miếng bỏ vào miệng: “Vừa hay tôi cũng chưa ăn sáng, đang định ăn đây.”

Những đĩa thức ăn được đậy nắp đều đã được mở ra, Thu Tranh cũng liếc nhìn một cái, chủ yếu là cháo, điểm tâm và món ăn kèm, rõ ràng không phải chuẩn bị như bữa chính, nhưng mỗi món đều được bày biện rất tinh tế.

Sao bánh mì của cô, đột nhiên lại không còn thơm nữa nhỉ?

“Không phải cho tôi sao?” Giọng người đàn ông bên cạnh truyền đến.

Thu Tranh cứng miệng: “Cái gì mà cho anh, đây là của tôi ăn, tôi thích ăn cái này nhất.”

Một bàn tay từ bên cạnh vươn tới lấy đi chiếc bánh mì đã bị Thu Tranh bẻ một miếng, lúc Thu Tranh nhìn sang, liền bắt gặp ánh mắt của Ôn Diên, trong đôi mắt đen láy bình tĩnh của người đàn ông dường như có một tia ý cười.

“Tôi cũng muốn nếm thử, đổi với cô.”

Thật ra những thứ người ta chuẩn bị, vốn dĩ cũng là phần của hai người, nhưng Ôn Diên không có ý định lấy qua, anh đưa bánh mì vào miệng từ tốn cắn một miếng.

Dường như thật sự đang từ từ thưởng thức.

Thu Tranh chỉ phân vân trong chốc lát liền nghĩ thông suốt, được rồi, nếu anh đã ăn, vậy mình cũng không cần phải khách sáo nữa.

Cô ngồi xuống bên bàn, nói là bữa ăn dinh dưỡng đơn giản nhưng thật sự vừa đẹp mắt vừa ngon miệng.

Thu Tranh ăn rất thỏa mãn, nói ra thì, từ khi đến thế giới này, những món ngon mà cô được ăn, về cơ bản đều là nhờ phúc của Ôn Diên.

Bởi vì ý nghĩ này, lúc cô nhìn Ôn Diên lần nữa, trong mắt đều mang theo sự cảm kích đối với vị ân nhân cơm áo gạo tiền.

Nghĩ như vậy, Ôn Diên thật ra là một người tốt.

Người nào đó vừa được phát thẻ người tốt, động tác ăn bánh mì khựng lại, thậm chí còn chẳng may bị nghẹn một cái.

Tuy có thể cảm nhận được trong ánh mắt của Thu Tranh toàn là thiện ý, nhưng không hiểu sao, lại cảm thấy... không vui lên được chút nào.

---

Sau đó Ôn Diên còn trải qua một loạt các cuộc kiểm tra khác.

Những cuộc kiểm tra này cũng chẳng khác mấy so với thế giới kiếp trước của Thu Tranh, chẳng qua là thiết bị mà cậu chủ dùng đều là loại tiên tiến nhất, các bác sĩ đi cùng cũng là những người giỏi nhất.

Chỉ trừ hạng mục cuối cùng, kiểm tra chất dẫn dụ.

Cái này Thu Tranh chưa từng thấy, sự tò mò đều viết hết lên mặt.

Ôn Diên liếc nhìn người đang rụt rè đi theo sau lưng mình: “Vào cùng đi.”

Thật ra hạng mục này vốn thuộc về kiểm tra riêng tư, Ôn Diên cũng không quá để tâm, dù sao tình trạng chất dẫn dụ của anh trước mặt người này cũng không phải là bí mật gì.

Hôm qua Thu Tranh đang tò mò về chuyện này.

Hôm nay có cơ hội đương nhiên không muốn bỏ lỡ, lập tức đi vào cùng.

Trong phòng ngoài một vị bác sĩ ra, còn có một thiết bị trông hơi giống ghế massage, nhưng hình dáng có phần công nghệ cao hơn hẳn, Thu Tranh ngồi sang một bên nhìn Ôn Diên nằm lên đó.

Khi hai bên có thứ gì đó chạm vào vùng não của anh, máy tính bên cạnh liền hiển thị ra một loạt dữ liệu.

Thu Tranh không có khái niệm gì về những dữ liệu này, nhưng có thể nhìn thấy sự kinh ngạc trên mặt bác sĩ.

Quả nhiên, sau khi kết thúc, bác sĩ liên tục tán thưởng cậu chủ không hổ là Alpha cao cấp, chất dẫn dụ đỉnh cao, các chỉ số đều xuất sắc lạ thường.

“Nhưng mà...”

Nghe thấy bước ngoặt này, Thu Tranh vểnh tai lên.

“Cậu chủ, chất dẫn dụ của cậu bị rối loạn, hình như lại nghiêm trọng hơn lần trước một ít, đề nghị vẫn nên can thiệp.”