Chụp xong, cô cúi đầu gửi cho ông Ôn, lúc chụp thì không thấy gì, giờ nhìn kỹ lại tấm ảnh, hầy, có phải Ôn Diên đang cười không?
Cười không rõ ràng, thậm chí có hơi không tự nhiên, nhưng khóe miệng quả thật có một đường cong nhàn nhạt.
Thật thú vị, trông thì có vẻ không hứng thú với việc chụp ảnh, không ngờ còn biết phối hợp cười với ống kính nữa chứ.
Thu Tranh lén liếc anh một cái, vừa hay bắt gặp ánh mắt của anh, cười cái quỷ á, hoàn toàn không có.
Cô tắt điện thoại cất vào túi.
Nhưng vẻ mặt Ôn Diên nom vẫn kỳ lạ, Thu Tranh để ý thấy anh thỉnh thoảng lại nhìn mình, nói chính xác hơn là nhìn chiếc điện thoại đã được cô cất đi.
Thu Tranh suy nghĩ kỹ lại, người này có rất nhiều quy tắc vớ vẩn, có phải là không vui không? Nghĩ vậy, cô vội vàng nghiêm mặt, lấy điện thoại ra trước mặt Ôn Diên.
Xóa tấm ảnh vừa rồi.
Thùng rác, xóa.
Lịch sử trò chuyện với ông Ôn, xóa.
Còn giơ điện thoại cho Ôn Diên xem: “Anh yên tâm, tôi không giữ lại đâu, thật sự chỉ chụp cho ông nội Ôn xem thôi.”
Nhưng trông Ôn Diên chẳng có vẻ gì là vui mừng, sắc mặt ngược lại càng sa sầm hơn, tiếng hít thở nặng nề trong thoáng chốc kia như thể bị chọc giận không nhẹ.
May mà lãnh đạo bệnh viện đã ra đón.
“Cậu chủ Ôn, thiếu phu nhân, hai vị đã đến rồi.”
Ôn Diên quay đầu đi, không nhìn cô nữa.
Thu Tranh có chút khó hiểu, nhưng cũng đã sớm quen với sự thất thường của anh, trong điện thoại vang lên tiếng thông báo chuyển khoản, là tiền tiêu vặt của ông Ôn.
Mấy vạn tệ đối với ông Ôn gần như có thể nói không phải là tiền, nhưng đây cũng coi như là sự ăn ý ngầm giữa họ, nhiều quá Thu Tranh sẽ có gánh nặng tâm lý, thỉnh thoảng cho một khoản tiền nhỏ thế này, Thu Tranh coi như nhận lì xì.
Tâm trạng cô vui vẻ đi theo vào trong.
---
Bởi vì đến bệnh viện tư nhân của nhà mình, nên dù có tới muộn cũng chẳng cần phải xếp hàng, chẳng cần chạy đông chạy tây, được ưu tiên đặc biệt suốt quá trình, tất cả mọi người đều nghiêm túc chờ sẵn, cho nên quá trình diễn ra vô cùng thuận lợi.
Thu Tranh cũng chỉ đóng vai trò đi cùng.
Lúc lấy máu xong, y tá vừa rút kim vừa nói: “Cậu chủ, cần phải đè một lúc nữa ạ.”
“Ừm.”
Ôn Diên tự mình nhận lấy.
Thấy anh tự làm, y tá sắp xếp các ống nghiệm đựng máu xong xuôi liền đẩy xe nhỏ ra ngoài, Thu Tranh liếc nhìn Ôn Diên đang đè lên vị trí kim tiêm để cầm máu.
Áo vest của người đàn ông được đặt sang một bên, tay áo sơ mi bên lấy máu được xắn lên, cánh tay rắn chắc còn có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh lấp ló.
Thu Tranh nghĩ đến từng ống từng ống máu vừa được rút ra, do dự một lúc, vẫn mở lời: “Anh chưa ăn sáng phải không? Có đói không?”
Cô vừa nói, vừa lấy một túi bánh mì từ trong túi nhỏ của mình ra, vì có hạng mục kiểm tra cần nhịn đói nên buổi sáng không thể ăn cơm.
Nói ra thì Thu Tranh cảm thấy mình cũng không phải là không có chút trách nhiệm nào, nếu không phải cô đến muộn, cũng sẽ không đến mức để Ôn Diên đến tận giờ này vẫn chưa được ăn cơm.
Cho nên lúc ra khỏi cửa, ngoài miếng bánh đang ngậm trong miệng, cô còn đặc biệt gói thêm một túi cho Ôn Diên.
“Nếu anh đói thì có thể...”
Lời cô còn chưa nói xong, cửa phòng lại một lần nữa bị mở ra, Thu Tranh quay đầu nhìn sang, liền thấy mấy người bưng khay xếp hàng ngay ngắn bước vào.
“Cậu chủ, chúng tôi đã chuẩn bị cho ngài một bữa ăn dinh dưỡng đơn giản.”
Nói rồi đặt khay thức ăn lên chiếc bàn bên cạnh.
Thu Tranh: “...”