Chương 30: Chụp ảnh với anh

Cô đột ngột xuất hiện trong thế giới này, vì vậy cũng không có một người thân nào.

Nhưng nhìn lại, hình như sau khi xuyên không, cơ thể đã tự động thay đổi để thích nghi với thế giới này, ừm... dùng cách nói của thế giới này, có lẽ là - phân hóa?

Nếu không thì lúc cô bị phanh phui là dân bất hợp pháp, sau khi được nhập vào ngân hàng gen, cũng sẽ không đến mức ngay lập tức được ghép đôi với Ôn Diên.

Cũng may là Ôn Diên, nếu không thì một người có lai lịch bí ẩn như cô, còn không biết sẽ phải đối mặt với tình cảnh gì nữa, lúc đó chính là Ôn Diên đã ra mặt giải quyết mọi rắc rối.

Nhưng... chất dẫn dụ được phóng thích ra như thế nào?

Thu Tranh lại một lần nữa đưa cánh tay lên chóp mũi hít hà, chẳng ngửi thấy gì cả.

Chính sự không biết mới càng đáng sợ, liệu cô có vô thức phóng thích ra không? Nghĩ đến đây, cô bắt đầu lo lắng.

Giá mà mình là một Beta thì tốt rồi.

Không đúng, nếu là Beta thì lúc bị phanh phui đã gặp đại họa rồi.

Suy nghĩ lung tung một hồi, Thu Tranh cũng không biết mình ngủ thϊếp đi từ lúc nào, buổi sáng... cô đã ngủ quên.

Họ hẹn là chín giờ sáng.

Bây giờ đã chín rưỡi rồi.

Thu Tranh vừa vội vàng rời giường vừa xem điện thoại, điện thoại không có thông báo tin nhắn mới nào.

Cô chột dạ gửi tin nhắn cho Ôn Diên.

“Anh vẫn đang bận à?”

Ôn Diên đang hiếm khi rảnh rỗi ngồi trong văn phòng, trợ lý của anh bước vào thấy anh, còn ngẩn người một lúc: “Giáo sư, ngài vẫn chưa đi sao?”

Đúng vậy, Ôn Diên đã sớm thông báo cho cậu ta là chín giờ có việc phải đi, thậm chí chưa đến chín giờ đã ra khỏi phòng thí nghiệm.

Nhưng tin nhắn của Thu Tranh đến tận bây giờ mới tới, mỗi lần họ hẹn nhau, người này trước nay đều rất đúng giờ. Hôm nay là lần đầu tiên lỡ hẹn.

Lúc đầu anh sợ cô xảy ra chuyện gì, đúng giờ liền định gọi điện hỏi thăm, sắp bấm số gọi đi rồi mới nghĩ ra, cô đã mệt hai ngày, có lẽ là ngủ quên.

Thế là anh đợi đến bây giờ.

Theo như đã hẹn, lẽ ra cô đến nơi rồi sẽ gọi điện cho mình.

Nhưng lúc này Thu Tranh lại chọn cách nhắn tin.

Ôn Diên gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nhát gan không dám gọi điện của cô.

“Vẫn đang họp.” Anh trả lời.

“Khoảng mấy giờ thì xong?”

“Mười rưỡi.” Ôn Diên tính toán thời gian cô có thể đến.

Thu Tranh thở phào một hơi, thậm chí còn có chút hùng hồn hơn, thấy chưa, mình có đến thì cũng phải đợi thôi.

Cũng xem như vừa kịp.

Thế là cô vừa vội vã ra khỏi nhà vừa trả lời: “Anh cứ họp đi, không cần vội, cứ từ từ. Tôi đi dạo loanh quanh gần đó đợi anh.”

Ôn Diên ngả người ra sau ghế giám đốc, một tay chống cằm, đăm chiêu nhìn chằm chằm vào dòng chữ trước mặt.

Rõ ràng là chữ, nhưng gần như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ binh hoang mã loạn cố nén sự chột dạ của đối phương rồi.

Có hơi buồn cười.

“Ừ.”

---

Lúc hai người đến bệnh viện thì trời đã không còn sớm. Vừa xuống xe, ông nội Ôn đã gửi tin nhắn cho Thu Tranh hỏi thăm tình hình.

Thấy tin nhắn, Thu Tranh chạy nhanh hai bước đuổi theo Ôn Diên phía trước, quay người lại phía sau anh, giơ điện thoại lên chụp ảnh theo kiểu selfie.

Thế nhưng ngay lúc cô chuẩn bị nhấn nút chụp, Ôn Diên bỗng quay đầu lại, bóng lưng ban đầu của anh trên màn hình, trong nháy mắt đã biến thành chính diện.

Tay Thu Tranh cứng đờ ở đó, bấm cũng không phải, không bấm cũng chẳng xong.

“Tôi... tôi chỉ muốn báo cáo cho ông nội.”

Vẻ mặt Ôn Diên khó dò, trông có vẻ như không có hứng thú và kiên nhẫn với những chuyện trẻ con này.

Thu Tranh đang định hạ điện thoại xuống thì thấy cả người anh đều xoay lại, đối diện với ống kính của Thu Tranh.

“Chụp đi.”

Dễ nói chuyện vậy sao?

Thu Tranh không chần chừ, “tách” một tiếng chụp xong một tấm là xong việc, đẹp xấu không quan trọng, chỉ cần cô, Ôn Diên, và bệnh viện cùng xuất hiện trong khung hình là đủ.