Chỉ là người đàn ông nghĩ vậy, nhưng vẻ cau mày lại chẳng hề giống như đang hài lòng.
Anh nhìn chằm chằm vào màn hình hồi lâu, màn hình điện thoại lóe lên, tắt đi, tắt rồi lại sáng, sáng rồi lại tắt.
Cứ như vậy không biết bao nhiêu lần, cuối cùng anh gửi đi một dòng.
[Đổi, sáu giờ tối.]
---
Sáu giờ thì tính là buổi tối gì chứ?
Lúc năm giờ Thu Tranh đã sửa soạn ra cửa, trong lòng thầm châm chọc.
Nhưng ai bảo thời gian của người ta quý giá hơn, mọi thứ đều lấy thời gian của anh làm chuẩn.
Năm giờ vẫn chưa phải giờ cao điểm, Thu Tranh ở hơi xa, nhưng trên đường thông thoáng nên vừa kịp đến địa điểm hẹn.
Vừa xuống xe đã có người đến nhận chìa khóa xe của cô để đi đỗ, một người khác thì cười dẫn đường cho cô: “Cô Thu, ngài Ôn đang đợi cô rồi.”
Sớm quá.
Ít nhất đối với Ôn Diên mà nói đúng là sớm thật, có lẽ là sau hai tháng tăng ca cuối cùng cũng được nghỉ phép chăng?
Thu Tranh cố gắng dùng đủ loại suy nghĩ vẩn vơ để giảm bớt sự căng thẳng của mình, nhưng khi thang máy "ting" một tiếng mở ra ở tầng cao nhất, tim cô vẫn đập thình thịch.
Trước mắt là một nhà hàng sang trọng đến mức khiến cô có hơi chùn bước.
Không lâu trước đây cô vừa rời khỏi căn phòng cũ kỹ cách âm cực kém, thậm chí còn chả có thang máy của mình, giờ đây lại giống như bước vào một thế giới khác.
Giờ này khách khứa chưa nhiều, nhưng Thu Tranh biết vị trí ở đây khan hiếm đến mức phải đặt trước vài tuần.
Nhân viên phục vụ tiếp tục đi trước dẫn đường: “Cô Thu, mời đi bên này.”
Thu Tranh âm thầm hít sâu một hơi rồi mới theo kịp, dù kiếp này phải sống cơ cực với thân phận dân ở chui, hay trước khi xuyên không chỉ là một nhân viên công sở bình thường, thì những nơi sang trọng thế này chưa bao giờ có chút liên quan gì đến cô.
Vì vậy, cho dù đã đến đây hai lần, trong lòng cô vẫn khó tránh khỏi lo lắng.
Rẽ qua hai khúc quanh, cuối cùng cô cũng nhìn thấy người đàn ông ngồi bên cửa sổ.
Người thật thậm chí còn đẹp trai hơn trong video vài phần, chỉ là những đường nét sắc lạnh và cứng rắn ấy lại khiến anh trông quá mức nghiêm nghị, xa cách.
Cảm nhận được ánh mắt của Thu Tranh, anh cũng nhìn sang.
Ánh mắt chạm nhau, Thu Tranh không bỏ lỡ sự lạnh nhạt trong mắt anh.
Điều này vốn chẳng có gì lạ, nhưng không biết có phải vì hôm qua mới xem video của anh hay không, Thu Tranh lại mơ hồ cảm thấy, dường như có gì đó khác lạ.