Chương 27: Khát khô cổ

Nhưng Ôn Diên vẫn không thể ngủ được, dường như chỉ cần cô tồn tại trên chiếc giường kia thôi, cũng đã đủ khiến anh cảm thấy ồn ào đến mức khó chịu.

Sau đó, chất dẫn dụ của anh bắt đầu không kiểm soát được mà tỏa ra ngoài.

Lúc đầu, Ôn Diễn còn cố gắng kiềm chế, nhưng dần dần anh đã từ bỏ ý định này.

Dù sao... Thu Tranh đối với chất dẫn dụ của anh cũng chẳng mẫn cảm đến thế.

Như thể đã tìm được một cái cớ, anh bắt đầu mặc cho chất dẫn dụ lan tỏa khắp phòng một cách tùy tiện.

Phần lớn chúng bay về phía giường.

Không cần anh chủ ý điều khiển, chất dẫn dụ đã quấn lấy người phụ nữ trên đó, len lỏi dọc khắp làn da cô, tiếp xúc với từng tấc da thịt, dường như muốn nhuộm cô từ trong ra ngoài bằng mùi hương của mình.

Du͙© vọиɠ trong bóng tối bị phóng đại đến cực độ.

Hơi thở của Thu Tranh dần dần trở nên nhẹ nhàng ổn định, còn hơi thở của anh lại càng lúc càng nặng nề thô ráp, trong căn phòng yên tĩnh này, muốn làm lơ cũng khó.

Ôn Diên không biết tình trạng này kéo dài bao lâu, anh bắt đầu hối hận vì đã chọn ở lại qua đêm, cho đến khi trong không khí xuất hiện mùi hương khác.

Ngoài mùi của anh, còn có mùi chất dẫn dụ khác.

Hơi thở thuộc về Omega, không bá đạo như của Alpha, nhưng lại nhanh chóng hòa quyện với chất dẫn dụ vốn có trong phòng, không thể ngăn cản, thậm chí ngược lại, còn bao phủ lên cả anh.

Một sự câu dẫn không thể trần trụi hơn.

Ôn Diên bật dậy ngay tức khắc.

Căn phòng này không thể ở thêm được nữa, anh khát khô cổ họng, chỉ muốn xuống lầu uống nước.

Nhưng ngay khoảnh khắc đứng dậy, anh nghe thấy một tiếng rên khe khẽ, rất nhỏ, phối hợp với mùi hương trong không khí, như thể nổ tung trong đầu anh.

Anh thậm chí còn nghĩ, có lẽ tất cả đều do Thu Tranh cố ý, cố ý tỏa ra chất dẫn dụ, cố ý phát ra âm thanh ấy để níu giữ khi mình định rời đi.

Anh nghĩ thế, bước chân đã không kiểm soát được mà đi về phía giường.

Người phụ nữ vẫn đang chìm trong mộng, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay lộ ra ngoài chăn, làn da vốn trắng mịn lúc này như phủ lên một lớp hơi nóng, gò má nhiễm sắc hồng.

Biểu cảm trên gương mặt ấy trông có vẻ thoải mái, anh từng thấy nét mặt này trong những lần họ từng thân mật.

Cô đang mơ, mơ gì, chất dẫn dụ trong không khí đã cho câu trả lời rõ ràng nhất.

Ôn Diên ngồi xuống mép giường, lặng lẽ nhìn cô.

Omega này... ngủ trên chiếc giường anh từng ngủ, đắp tấm chăn anh từng đắp, ngửi chất dẫn dụ của anh, là vì anh... mà phát tình sao?

Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, cơ thể đã run rẩy vì phấn khích rồi.

---

“Kỳ phát tình?”

Nghe người đàn ông hỏi lại một câu đầy ẩn ý như vậy, Thu Tranh cảm thấy cuối cùng cũng tìm được cái cớ, vội vàng gật đầu lia lịa.

Lúc này ánh sáng ban mai dường như đã tỏ hơn đôi chút, tầm nhìn của cô cũng rõ ràng hơn, không bỏ lỡ tia du͙© vọиɠ chưa kịp che giấu trong mắt người đàn ông.

“Cái đó... trong phòng anh có thuốc ức chế không?”

Có.

“Không có.”

Thu Tranh mở to mắt, một gia tộc gần như độc quyền hơn phân nửa thị trường thuốc ức chế, một nhà nghiên cứu chuyên về dự án này, mà trong phòng lại không có thuốc ức chế, nghe có hợp lý không?

“Trong biệt thự thì sao?”

“Có.”

Thu Tranh còn chưa kịp thở phào, đã nghe anh nói tiếp: “Cô muốn để ông nội biết, cô phải dùng thuốc ức chế để vượt qua kỳ phát tình sao?”

Thu Tranh: “Vậy... vậy tôi tự mình... chịu được, không sao, tôi có thể tự vượt qua được.”

Ôn Diên chẳng cho cô cơ hội nói tiếp, cô có vượt qua nổi hay không anh không biết, nhưng anh thì không thể vượt qua được.

Anh ngậm lấy đôi môi người phụ nữ, cả một đêm trằn trọc, cuối cùng vào khoảnh khắc này cũng có một nơi để trút hết.

Thu Tranh chỉ cảm thấy mình đúng là lấy đá đập chân mình.

Sao vô duyên vô cớ lại đi đến mức này chứ - cuối cùng vẫn thật sự làm rồi?