Nhưng không biết tại sao, sắc mặt của Ôn Diên hình như càng khó coi hơn.
Môi anh mấp máy như muốn nói gì đó, rồi lại nuốt xuống. Cuối cùng mím môi, ánh mắt sâu thẳm như có thể nhỏ ra mực.
Thu Tranh có hơi sợ hãi, cô từng nghe nói, Alpha vì tác dụng áp chế mạnh mẽ của chất dẫn dụ và tinh thần lực, ít nhiều đều mang trong người chứng cuồng loạn nhẹ do phản ứng phụ.
“Vậy... tôi đi trước nhé, tôi xuống xem tối nay ăn gì, ha... ha ha.” Cô vừa cười gượng vừa rời đi, bước chân không hề do dự.
Chuồn thôi chuồn thôi.
Ôn Diên nhìn theo hướng cô rời đi, cô thật sự không có lấy một tia lưu luyến nào.
Một lúc lâu sau, người đàn ông xoay người nhìn ra ngoài, rút điếu thuốc từ trong túi ra nhưng lại chần chừ mãi không châm lửa.
Cuối cùng chẳng biết nghĩ tới điều gì, anh đột nhiên đá mạnh một cú vào lan can.
Đáng chết! Sao lại không có ảnh hưởng?
Anh là giả vờ, còn cô... hình như là thật.
---
Buổi tối, Thu Tranh ngủ trong phòng Ôn Diên, anh từ nhỏ đã lớn lên trong ngôi nhà này, căn phòng ấy vẫn chưa từng thay đổi.
Cách bày trí đơn giản, màu sắc trầm tối mang theo cảm giác đè nén nặng nề.
Thu Tranh biết người này có ý thức lãnh địa rất mạnh, ngay cả chỗ ở riêng của Ôn Diên cô cũng chưa từng bước vào, giờ đứng giữa căn phòng này, cô thấy bồn chồn chẳng biết nên làm gì.
Người đàn ông cũng chẳng nhìn cô, chỉ mở tủ quần áo lấy một bộ chăn gối khác ra.
“Chăn đệm trên giường mới thay hôm nay, cô cứ yên tâm mà ngủ.” Ôn Diên vừa nói vừa ôm chăn gối đi về phía sô pha bên cạnh.
Xem ra không định ngủ chung giường với mình.
Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm, xem ra cả hai đều nghĩ giống nhau, chỉ là... cùng nằm một giường nhưng không làm gì, và “lên giường” thực sự lại là chuyện hoàn toàn khác.
Bọn họ hình như đều không thích lắm.
Thu Tranh cũng chẳng tranh luận chuyện ai ngủ giường, ai ngủ sô pha, Ôn Diên con người này phần lớn thời gian vẫn giữ được phong độ của một quý ông, hẳn anh sẽ không chiếm giường mà để cô ngủ sô pha.
Cô chậm rãi nằm xuống.
Trong phòng sau khi tắt đèn là một mảng tối đen, cô cũng không dám chơi điện thoại, may mà không cần lo lắng chuyện cập nhật chương mới.
Không biết có phải là vì môi trường xa lạ hay không, Thu Tranh cứ trằn trọc chả ngủ được.
Cô không biết Ôn Diên đã ngủ chưa, muốn trở mình lại sợ làm ồn đến người ta, qua một lúc lâu mới dám cẩn thận xoay người một cái.
Càng không ngủ được thì lại càng muốn đi vệ sinh.
Thu Tranh dở khóc dở cười, dùng ánh sáng màn hình điện thoại lén lút xuống giường, đi lại cũng cẩn thận như ăn trộm.
Cái câu “tổ vàng tổ bạc không bằng cái ổ chó của mình” vào khoảnh khắc này đã được cụ thể hóa.
Cô muốn trở về căn phòng đơn của mình, có thể tự do tự tại muốn làm gì thì làm, muốn ngủ lúc nào thì ngủ lúc đó.
Mà trên chiếc sô pha cách đó không xa, Ôn Diên nằm im lìm như một xác chết, không một chút động tĩnh, đừng nói là trở mình, ngay cả tiếng thở cũng vô cùng nhỏ.
Ha ha... giao cho anh vai “người chồng ngủ say” chắc hẳn hợp lắm.
Thu Tranh cứ thế nghĩ linh tinh một đống, chẳng biết thϊếp đi từ lúc nào.
Chỉ là ngủ rồi cũng chưa được yên ổn, cô cứ liên tục mơ, những giấc mơ kỳ lạ, không có logic và thứ tự gì cả, đến cuối cùng, đột nhiên biến thành mộng xuân.
Thu Tranh không nhìn rõ đối tượng trong mộng xuân, quá trình cụ thể cũng mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy... rất thoải mái, toàn thân ấm áp, xương cốt như muốn nhũn ra.
Giấc mơ nông dần khiến cô nhận ra đây là đang mơ, biết chỉ cần tỉnh lại là hết, thế mà lại không nỡ.
Cô còn muốn cố níu lại tiếp tục giấc mộng ấy, bất thình lình đột nhiên nhìn thấy người đang ngồi ngay mép giường.
Cô giật mình, bừng tỉnh ngay tức khắc.
“Ôn... Ôn Diên?”
Lúc này trời đã hơi hửng sáng, trong phòng đã có ánh sáng, cô miễn cưỡng có thể nhìn rõ đôi mắt đen sâu của Ôn Diên đang nhìn thẳng vào mình.
Nếu là bình thường cô chắc chắn sẽ khó chịu, bật lại một câu mộng du à? Nhưng bây giờ, Thu Tranh chỉ khẽ động đậy, trong lòng vô cùng chột dạ.