Chương 24: Cô thích cô ta à?

Ôn Diên phản ứng cực nhanh, vươn tay bắt được.

Anh vươn tay từ phía sau cô, gần như là ôm trọn cô vào lòng: “Bị dọa rồi à?”

Đúng là bị dọa thật, Thu Tranh phải mất một lúc mới hoàn hồn, nhận lại điện thoại từ tay anh: “Sao anh lại ở đây?”

Khoảng cách quá gần, cô muốn lùi lại, nhưng sau lưng là lan can nên không còn chỗ để tránh.

Ngược lại là Ôn Diên phát hiện ra động tác của cô, anh lùi lại hai bước, sau khi giữ khoảng cách thì đút tay vào túi quần nhìn cô.

Anh đương nhiên không thể nói là vì sau khi cô đi thì Ôn Lâm cũng biến mất, sợ người đó lại chạy đến quấy rầy Thu Tranh nên anh mới ra ngoài tìm.

Kết quả lại thấy cô đứng đó, cười khẽ với màn hình điện thoại.

Đó là sự thả lỏng xuất phát từ nội tâm.

Ôn Diên đè nén cảm giác khác lạ trong lòng, vẫn mở lời nhắc nhở cô: “Cái cô Ôn Lâm đó, không có việc gì thì tốt nhất đừng lại gần.”

“Hả?”

“Cô thích cô ta à?”

“Cũng bình thường thôi?” Thu Tranh chậm rãi trả lời. Chị gái xinh đẹp thì ai mà chẳng thích chứ?

“Chỉ là bình thường? Thế mà cô ta ôm cô, cô lại để mặc cho cô ta ôm?”

“Cô ấy là con gái mà.”

“Cô ta là Alpha!” Ôn Diên nhấn mạnh.

“Nhưng... cô ấy là con gái...” Khí thế của Thu Tranh yếu đi.

“Thu Tranh! Cô ta là Alpha!” Giọng người đàn ông lần này thật sự là nghiến răng nghiến lợi.

Thu Tranh không nói gì nữa, cô xuyên đến thế giới này đã ba bốn năm, tuy nói vậy, nhưng cơ hội giao tiếp của cô với người khác rất ít, cộng thêm thế giới này phần lớn vẫn là Beta, mà Beta thì về cơ bản chẳng khác gì nam nữ trong thế giới trước kia của cô.

Vì thế cô vẫn giữ thói quen tư duy cũ, vô thức bỏ qua sự phân chia khác ngoài nam và nữ.

Lúc này bị Ôn Diên nhấn mạnh như thế, cô tự kiểm điểm lại bản thân, phát hiện ra đứng ở góc nhìn của bọn họ, hình như đúng là vậy thật.

Cuối cùng, cô ngoan ngoãn gật đầu: “Xin lỗi, tôi biết sai rồi.”

Nhưng cơn tức nghẹn trong l*иg ngực Ôn Diên vẫn không tài nào nuốt xuống được.

Anh biết người phụ nữ này nhút nhát, xin lỗi còn nhanh hơn bất cứ thứ gì, nhưng điều đó không có nghĩa cô thật sự biết mình sai.

Anh lại nhớ đến dáng vẻ Ôn Lâm ôm cô vào lòng, còn cô thì hoàn toàn chẳng đề phòng, sao cô có thể không có chút cảnh giác nào như vậy?

Cô chỉ phân biệt nam nữ thôi sao? Lỡ như đối phương có ý đồ xấu thì sao? Cô có biết rằng, dù là nữ Alpha cũng có thể đánh dấu cô, cũng có thể...

Chỉ mới nghĩ đến đó thôi, l*иg ngực Ôn Diên đã như muốn nổ tung vì tức giận, lại mang theo một sự ngột ngạt, khiến anh phải âm thầm hít sâu để kìm xuống, thế mà người phụ nữ này dường như chẳng bị ảnh hưởng chút nào.

Phải rồi, từ lần đầu gặp mặt cô đã như thế rồi - không bị chất dẫn dụ ảnh hưởng, không bị độ xứng đôi ảnh hưởng, cũng không bị chính anh ảnh hưởng.

Sau một hồi im lặng, Ôn Diên bất ngờ lên tiếng hỏi: “Thu Tranh, độ xứng đôi trong ngân hàng gen của chúng ta là 100%, cô đối với tôi... thật sự không có bất kỳ cảm xúc khác thường nào sao?”

Nếu người khác hỏi câu này, trong đó ít nhiều cũng mang ít mập mờ.

Nhưng khi lời đó thốt ra từ Ôn Diên, nó lại giống hệt một nhà nghiên cứu đang ghi chép dữ liệu thí nghiệm lạnh lẽo.

Thu Tranh thành thật lắc đầu, rồi lại thấy như vậy có phần không nể mặt anh, nên ngập ngừng giải thích thêm.

“Cũng... cũng không phải là hoàn toàn không có đâu nhỉ?” Thỉnh thoảng cảm thấy anh đẹp trai thì có tính không?

“Hơn nữa cái độ xứng đôi này, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến anh mà. Tôi còn chẳng bằng anh, vẫn là tinh thần lực của anh mạnh hơn nhiều.”

Nghệ thuật nói chuyện: Hạ thấp bản thân, tâng bốc người khác, chắc chắn không sai.