Chương 23: Ghen tị

“Trời ạ, Ôn Diên cứ thế dẫn chị đi bộ sao?” Ôn Lâm nghe xong trải nghiệm buổi chiều của cô, kinh ngạc thốt lên: “Tôi nói chị nghe, Ôn Diên chính là một khúc gỗ không hiểu phong tình, anh ta chưa từng tiếp xúc nên chắc chắn không biết Omega yếu ớt đến nhường nào, cần được che chở.”

À... cũng không đến mức ấy đâu, Thu Tranh ngại ngùng không dám nói, cô chỉ là lười biếng nên thể lực kém. Trước khi xuyên không đã như vậy rồi.

Bị nói xấu ngay trước mặt, Ôn Diên lạnh lùng liếc sang: “Ôn Lâm.”

Ôn Lâm lườm anh một cái: “Em nói không đúng sao?” Nói xong lại đột nhiên cao giọng gọi: “Dì Vương!”

Lập tức có người đi tới: “Thưa cô chủ.”

“Đi lấy hai chai nước khoáng ở nhiệt độ thường đi.” Ôn Lâm ra lệnh xong, lại quay sang cười với Thu Tranh: “Khát rồi phải không?”

Lần này Thu Tranh thực sự cảm động, chị gái không chỉ xinh đẹp mà còn chu đáo đến vậy.

Ôn Diên thì im bặt, anh nhìn người giúp việc mang nước khoáng đến, Thu Tranh quả nhiên ừng ực uống hết hơn nửa chai.

Cô em gái tốt của anh đang trưng ra vẻ mặt “đau lòng”:

“Xem chị khát đến mức nào kìa, lần sau ở nhà cần gì thì cứ nói, đừng câu nệ. Nếu chị muốn trông chờ vào một số người tự mình nghĩ ra, thì không bao giờ đâu.”

Thu Tranh hơi ngượng ngùng đáp lại cô ấy: “Chị định đợi nước nguội bớt.”

Giọng điệu đã thân quen hơn nhiều, trên mặt còn mang theo ý cười nhàn nhạt.

Tay Ôn Diên siết chặt hơn, rõ ràng là người có lòng đề phòng nặng như thế, lúc này lại trở nên ngốc nghếch, cô không thấy ánh mắt không có ý tốt của Ôn Lâm sao?

Trong lòng nổi lên một cơn bực bội khó nói, chính là rất khó chịu, muốn cô đừng để ý đến Ôn Lâm nữa, đừng nói chuyện, đừng cười với cô ta.

Anh đột nhiên nhớ ra, trong danh sách của mình còn có một điều: Không được ghen.

Có lẽ sợ anh không hiểu được ghen là gì, phía sau thậm chí còn ghi chú: Không được can thiệp vào chuyện của cô và người khác.

Sao cơ? Bây giờ, anh đang ghen ư?

Thu Tranh chỉ cảm thấy Ôn Diên có chút vấn đề.

Suốt buổi anh cứ ngồi đó nhìn chằm chằm vào cô, sau đó ông nội rời đi, không khí có phần ngượng ngập, cô viện cớ đi vệ sinh, thật ra là trốn ra ban công xem điện thoại.

Cả ngày nay cô gần như chưa động đến điện thoại, trong nhóm chat, Khang Nhã và Thanh Thu đã trò chuyện rất nhiều, từ ý tưởng của cốt truyện đến việc Khang Nhã gửi ảnh du lịch.

Thấy Thu Tranh không online, còn tag cô.

Thanh Thu: [Sao hôm nay Nam Tinh im lặng thế.]

Khang Nhã: [Không phải là ngủ đến giờ vẫn chưa dậy đấy chứ?]

Hỏi hai câu, rồi lại bắt đầu nói chuyện khác.

Thu Tranh nhìn thấy thì tất nhiên phải trả lời.

Nam Tinh: [Hôm nay đến nhà trưởng bối, không có thời gian xem điện thoại.]

Thanh Thu: [Bảo sao! Tớ còn tưởng cậu sắp hoàn thành truyện rồi mà bị bí ý tưởng nên tự kỷ rồi chứ.]

Nam Tinh: [Không đến mức đó đâu.]

Khang Nhã: [Để tớ kể cho hai cậu nghe, vừa nãy tớ nhận được một bình luận cực kỳ nực cười luôn...]

Bút danh của Khang Nhã thật ra là cách chơi chữ từ “kháng áp” (chống lại áp lực), nhưng thực tế cô ấy chẳng chống đỡ được chút nào.

Thu Tranh thường xuyên thấy cô ấy than thở, cũng xem như một cách để xả stress.

Nhìn vừa thấy thương, vừa thấy buồn cười. Đang vui vẻ xem thì nghe thấy một giọng nói: “Đang xem gì vậy?”

Giọng nói bất thình lình vang lên bên tai, dọa Thu Tranh giật nảy mình, cô vốn đang tựa vào lan can ban công, lúc này vì bị dọa nên điện thoại không cầm chắc liền tuột khỏi tay.