Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Bệnh Trạng Mê Luyến

Chương 227: Ngọt ngào như tân hôn

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thu Tranh thật sự một bước cũng không ra khỏi phòng.

Phòng của Ôn Diên rất rộng, đâu chỉ đơn thuần là nơi để ngủ, phòng ngủ của anh thực ra giống như một căn hộ lớn bao gồm rất nhiều phòng, phòng để quần áo, phòng tắm chia thành từng khu riêng biệt, còn có phòng tiếp khách và thư phòng.

Thu Tranh cần viết chương mới, anh liền chuẩn bị máy tính xách tay trong thư phòng của mình cho cô viết.

Còn Ôn Diên thì ngồi một bên dùng máy tính bảng xem số liệu thí nghiệm, xem được một lúc, tầm mắt liền ngước lên nhìn về phía Thu Tranh đang ngồi bên bàn làm việc.

Cô búi tóc củ tỏi, dáng vẻ thanh toát lại gọn gàng.

Trên người mặc áo của anh, chiếc áo dài tay bình thường ấy mặc lên người cô lại thành chiếc váy ngủ dài ngang đùi, đôi chân lộ ra bên ngoài trắng nõn, còn có thể nhìn thấy những dấu hôn và vết ngón tay xanh đỏ.

Cô có vẻ đang gặp rắc rối chuyện gì đó, bàn tay đang gõ bàn phím đã dừng lại, sau đó mò lấy ly nước ép trên bàn hút hai ngụm.

Đặt xuống, rồi lại tiếp tục viết.

Từ đầu đến cuối cô chẳng hề nhìn về phía anh, chuyên tâm và đắm chìm vào công việc của mình, nhưng Ôn Diên vẫn cảm nhận được một niềm hạnh phúc, niềm hạnh phúc khó diễn tả bằng lời.

Cho dù chẳng làm gì cả, chỉ cần ở trong cùng một nơi với cô, chỉ cần cô ở đó... trong tầm mắt của anh.

Dường như chỉ cần như vậy thôi, cũng đã có thể dễ dàng chạm tới thứ hạnh phúc bình yên này.

---

Những ngày tháng chỉ xoay quanh việc viết truyện và mây mưa quên lối về đương nhiên cũng không thể kéo dài mãi, cuối cùng Thu Tranh cũng chờ được đến ngày Ôn Diên đi làm.

Người đàn ông trông cực kỳ rạng rỡ, cứ như yêu tinh vừa hút xong tinh khí của cô.

Thu Tranh dậy cùng lúc với anh, khi đi ngang qua bên cạnh thấy anh đang mặc quần áo, lại đang thắt chiếc cà vạt kia.

“Sao anh vẫn đeo cái này?” Cô không nhịn được hỏi.

Ôn Diên lại chẳng để ý: “Mấy ngày nay không ra ngoài, vừa mới mang đi giặt rồi, sạch mà.”

Lần trước thì “không bẩn”, lần này lại “sạch rồi”, người anh em à, chỉ cần là như vậy thì anh định đeo mãi sao?

Có phải vì đó là thứ cô tặng không?

Cô hỏi: “Anh cứ đeo suốt ngày thế này, lỡ nhanh hỏng thì làm sao?”

Đồ chất lượng tốt thì đâu phải cứ đeo mấy hôm là hỏng được, Thu Tranh chỉ cố ý trêu anh thôi.

Lại không ngờ chỉ một câu đã làm khó được Ôn Diên, ngay cả động tác cũng ngập ngừng dừng lại, như thể đang nghiêm túc suy nghĩ xem nên tiếp tục đeo hằng ngày, hay là nên tiết chế một chút.

Cuối cùng, Thu Tranh thấy anh lặng lẽ tháo ra, nhìn dáng vẻ trông như chuẩn bị mang đi thờ cúng vậy.

Vừa buồn cười, mà cũng khiến người ta thấy là lạ trong lòng.

Thu Tranh đưa tay chọc chọc anh: “Đùa anh thôi! Anh cứ đeo đi, hôm nào tôi mua cho anh hai cái nữa.”

Động tác của Ôn Diên dừng lại, khi nhìn sang, trong đôi mắt đen láy đã có tia sáng khó nói thành lời: “Thật sao?”

“Thật.”

Khóe miệng anh dường như hơi cong lên, bàn tay nắm cà vạt hơi siết chặt, một lúc lâu sau mới thấp giọng nói: “Cảm ơn.”

Tuy chỉ nói hai chữ cảm ơn, nhưng ánh mắt kia cứ như đang nói “Em đúng là người tốt, đối xử với anh thật tốt”.

Chẳng hiểu sao lương tâm Thu Tranh bỗng nhiên hơi nhói lên: “À thì...” Cô giải thích: “Thật ra trước đó tôi quẹt thẻ của anh.”

“Không sao, đưa cho em là để em quẹt.” Ôn Diên chẳng hề coi đó là vấn đề.

Không chỉ mua đồ cho anh, mà còn sẵn lòng dùng thẻ anh đưa, đây chẳng phải là đối xử tốt với anh sao?

Có lẽ vì trong thời kỳ phát tình, Omega đã cho anh đầy đủ sự xoa dịu, nên hiện tại Ôn Diên dường như đã tìm lại được chút tự tin, không còn bất an như trước nữa.

“Mấy ngày nay công việc tồn đọng hơi nhiều, hôm nay có lẽ anh sẽ về hơi muộn.”

“Được.”

Thu Tranh chẳng nghĩ nhiều, Bận rộn vốn dĩ mới là trạng thái thường ngày của Ôn Diên.

Cô vừa định rời đi, thì tay đột nhiên bị kéo lại, một bàn tay giữ chặt vai cô, giây tiếp theo, một cái bóng phủ xuống trước mặt.

Ôn Diên cúi xuống, hôn lên môi cô.

Chỉ chạm một cái khẽ khàng liền buông ra rồi đứng thẳng người lại.

“Anh đi làm đây.”

Anh như được sạc đầy pin trong chớp mắt, tinh thần phấn chấn, để lại Thu Tranh đứng ngẩn người tại chỗ một lúc.

Cảm giác này... thật kỳ lạ, trên môi vẫn còn lưu lại xúc cảm mềm mại, dường như còn thân mật hơn cả khi họ hòa vào nhau.
« Chương TrướcChương Tiếp »