Năm mới vui vẻ, chúc mọi người năm 2026 vạn sự như ý, tặng chươngggg.
---
Lúc Ôn Diên đi vào phòng tắm, Thu Tranh mới có thời gian liếc nhìn điện thoại.
Mộc Nhất Phàm gửi tin nhắn cho cô.
Mộc Nhất Phàm: [Tôi đỡ nhiều rồi.]
Mộc Nhất Phàm: [Cảm ơn đồng hương đã cứu cái mạng chó của tôi. Khi nào rảnh tôi mời cô ăn cơm để cảm ơn nhé.]
Thấy anh ấy không sao, Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm, lại nhìn thời gian, tin nhắn đã được gửi từ khá lâu.
Cô trả lời tin nhắn: [Anh không sao thì tốt rồi. Bác sĩ nói anh bị nhiễm virus. Anh xuyên không từ trước thời COVID nên không biết đâu, virus đáng sợ lắm!! Sau này hễ ốm là phải đi bệnh viện ngay.]
Thu Tranh: [Ngoài ra mấy ngày này tôi hơi bận, nên không thể qua thăm anh được. Mau khỏe lại nhé!]
Mộc Nhất Phàm: [Ừ.]
Sau khi gửi tin nhắn này, bên kia không còn trả lời nữa.
Mộc Nhất Phàm vẫn muốn gửi thêm gì đó, nhưng ngón tay lơ lửng trên màn hình hồi lâu, cuối cùng vẫn không gõ xuống.
Mộc Nhất Phàm bấm vào tiểu thuyết của Thu Tranh, không thấy cập nhật chương mới, vậy thì chắc không phải bận chuyện viết tiểu thuyết rồi nhỉ?
Người đàn ông khẽ thở dài.
Không hiểu sao, lúc này trước mắt anh ấy toàn là bóng dáng mình đã nhìn thấy khi nằm bệnh.
Cảm giác an tâm ấy dường như chẳng ai khác có thể mang lại được.
Anh ấy từng nghĩ rằng, cứ mạnh dạn tiến tới thăm dò, dù không thể trở thành mối quan hệ thân mật, thì họ vẫn là đồng hương độc nhất vô nhị.
Nhưng bây giờ anh ấy lại nghĩ, nếu như ngay cả đồng hương cũng không làm được nữa thì sao?
Nếu ngay cả sự gần gũi như vậy cũng bị thu hồi thì sao? Không phải anh ấy không nhận ra, Thu Tranh đối với mình quả thực không có tình cảm nam nữ.
Ngược lại đối với Ôn Diên, thái độ của cô đang dần dần thay đổi.
Người vốn luôn phóng khoáng tự do, lần đầu tiên nảy sinh tâm trạng lo trước sợ sau thế này.
Khi anh ấy đang suy nghĩ thì cửa phòng bệnh mở ra, người đàn ông bước vào anh ấy nhận ra, là trợ lý bên cạnh Ôn Diên, mấy ngày nay vẫn luôn sắp xếp mọi việc trong bệnh viện cho anh ấy.
Chịu hết nổi, Ôn Diên này thật sự coi mình là chính cung luôn à?
“Anh Mộc.” Trên mặt trợ lý Hạ vẫn giữ nụ cười đúng mực: “Anh xem ai đến này?”
Giọng điệu đó mang theo ý tứ muốn tạo bất ngờ cho anh ấy.
Mộc Nhất Phàm nghi hoặc, còn chưa kịp phản ứng thì Tiểu Lục đi sau lưng trợ lý đã không chờ được mà thò mặt ra: “Anh Mộc! Anh bị ốm sao không nói với em tiếng nào.”
Nhìn thấy là cô nàng, người vừa sững lại trong giây lát lập tức giấu đi nỗi hụt hẫng không tên kia, rồi mới cười hỏi: “Sao em lại đến đây?”
“Anh Hạ này gọi điện cho em nói anh bệnh rồi, nên em liền chạy đến đây.”
Sau khi Mộc Nhất Phàm ký lại hợp đồng với Tinh Thần Entertaiment, người đại diện đương nhiên bị đổi, nhưng cô trợ lý nhỏ này là người thật thà, anh ấy nhìn không nổi cảnh trợ lý luôn phải nhẫn nhịn chịu bắt nạt, lại đã quen thân, nên dứt khoát mang theo cùng.
Bộ phim trước vừa đóng máy, anh ấy cho người ta nghỉ phép rồi tự mình chạy đến Hải Thành.
Không ngờ trợ lý Hạ còn đặc biệt đưa người tới đây.
“Chỗ anh dù sao cũng cần có người chăm sóc.” Lúc này trợ lý Hạ giải thích: “Nhà họ Mộc lại ở xa, tôi nghĩ đi nghĩ lại, cô em này là trợ lý của anh, để cô ấy chăm sóc anh là thích hợp nhất.”
Khi anh ta nói những lời này, Tiểu Lục đã bày một đống đồ lớn lên bàn.
“Anh yên tâm đi anh Mộc, em chắc chắn sẽ chăm sóc anh đến lúc xuất viện.”
Nào là bình giữ nhiệt, hộp cơm, cô nàng lôi ra từng món một: “Anh không được xảy ra chuyện gì đâu đấy! Anh mà có chuyện thì công việc của em biết làm sao!”
Mộc Nhất Phàm dở khóc dở cười, thở dài, ánh mắt lại chuyển sang nhìn trợ lý Hạ: “Thật sự làm phiền anh quá, giờ trợ lý của tôi đã tới, anh Hạ cũng có công việc riêng của mình, không cần phải nhọc lòng vì tôi nữa đâu.”
“Ây da, công việc gì chứ, mấy hôm nay giáo sư nghỉ phép, tôi cũng rảnh rỗi mà.” Làm trợ lý như bọn họ, rảnh rỗi là chuyện không thể nào, nhưng vẫn phải nói kiểu thế: “Hả? Anh hỏi tôi vì sao giáo sư nghỉ phép á?”
Mộc Nhất Phàm cạn lời, tôi có hỏi đâu trời?
Nhưng trợ lý đã tự mình nói tiếp: “Thì là Alpha mà, luôn có lúc có nhu cầu thôi.”
Nghe đến đây, Tiểu Lục cũng khϊếp sợ nhìn anh ta, nói chuyện đời tư của sếp sau lưng như vậy có ổn không đấy?
Trợ lý Hạ đương nhiên cũng nhận ra ánh mắt “trợ lý như này thì để tôi làm cũng được” của cô nàng, khóe miệng anh ta giật giật, lại nhìn sang Mộc Nhất Phàm, người dường như đã hiểu ra điều gì đó, chẳng giấu nổi vẻ mất mát.
Hừ, đã hiểu ra chưa? Vụ này, anh ta đứng ở tầng khí quyển rồi.