Chương 22: Anh giận dữ

Hơn nữa đây cũng coi như là họ hàng, nên khi đầu cô bị chôn trong ngực Ôn Lâm, tuy có hơi bối rối nhưng cũng không phản kháng dữ dội, ngược lại còn bị ép phải cảm nhận một chút.

Thật là... vừa to, vừa mềm.

Dáng người chị gái nhỏ đẹp quá.

Cả người Thu Tranh sắp mơ màng thì bàn tay bỗng bị nắm lấy, giây tiếp theo, cả người liền bị kéo lùi lại hai bước, cho đến khi lưng đập vào một bức tường người.

“Ôn Lâm, thu lại cái mùi trên người cô đi.”

Một giọng nói đầy tức giận vang lên từ phía trên, nghe mà lạnh cả người.

Trên mặt Ôn Lâm vẫn giữ vẻ thản nhiên: “Em chỉ nói chuyện với Tranh Tranh hai câu thì có sao đâu?”

“Cô phải gọi là chị dâu.”

“Anh cứ tổ chức đám cưới đi rồi hẵng bắt em gọi là chị dâu.”

“Có tổ chức đám cưới hay không thì đây vẫn là chị dâu của cô. Không phải là người mà cô có thể tùy tiện ve vãn, tôi không quan tâm cô ở ngoài thế nào, đối với cô ấy, cô phải tôn trọng.”

Ve... ve vãn?

Vừa rồi cô ấy đang ve vãn mình sao? Không thể nào, cả hai đều là phụ nữ mà?

Thu Tranh tuy không cảm nhận được mùi chất dẫn dụ, nhưng cũng có thể cảm nhận được không khí lúc này rất không ổn, hai anh em gặp nhau như kẻ thù.

Đối đầu một lúc, vẻ kiêu ngạo trên mặt Ôn Lâm dần nhạt đi, thay vào đó là một tia đau khổ.

Khí thế trên người cũng giảm đi không ít, nhưng vẫn cố gắng gồng mình hừ lạnh một tiếng: “Anh cứ tiếp tục như vậy, e rằng Tranh Tranh là người đầu tiên chịu không nổi.”

Nghe vậy, Ôn Diên như sực tỉnh, khí thế trên người đột nhiên thu lại, cúi đầu nhìn xuống, Thu Tranh cũng phản ứng lại, vừa rồi bọn họ đã dùng chất dẫn dụ sao?

Vậy là mình nên chịu không nổi à?

Thế thì cô cũng phải tỏ ra bị ảnh hưởng? Thu Tranh làm ra vẻ yếu ớt một chút rồi lén liếc nhìn Ôn Diên.

Mặc dù bản thân không thấy khó chịu gì, nhưng lửa giận chưa tan trong đôi mắt đen láy của người đàn ông vẫn khiến cô có hơi sợ hãi.

Ôn Diên ôm cô chặt hơn: “Không sao chứ?”

Thu Tranh lắc đầu.

Một lát sau, ông nội Ôn cũng bước ra, mọi người ai nấy đều lấy lại vẻ bình thường, như thể cuộc đối đầu vừa rồi chưa từng xảy ra.

Khi ngồi vào bàn, vốn dĩ Ôn Lâm định ngồi cạnh Thu Tranh, nhưng lúc đi ngang qua Ôn Diên thì bị anh chìa chân ra ngáng, cả người loạng choạng suýt ngã.

Mà vị trí bên cạnh Thu Tranh, Ôn Diên đã sớm ngồi vào rồi.

Ôn Lâm cạn lời, ha ha, cười chết mất, tên này cũng có mặt ấu trĩ vậy sao?

Ông nội Ôn lại bênh vực đôi vợ chồng trẻ: “Cháu ngồi yên vị trí của mình đi, ngồi sát chị dâu cháu làm gì? Nếu cháu ghen tị thì tự tìm một người về đi. Lúc nào cũng không đứng đắn...”

Nói đến chuyện này, ông lại nổi giận.

Hai đứa này, một đứa thì dốc lòng nghiên cứu, chẳng dính dáng gì đến chuyện yêu đương. Đứa còn lại thì ăn chơi trác táng, chẳng có ý định ổn định, đứa nào cũng khiến ông lo phiền hơn đứa kia.

Ôn Lâm chẳng để tâm đến lời ông, nói đi nói lại cũng là cách một thế hệ nên thương, ông nội đối với thế hệ cha cô nàng rất nghiêm khắc, nhưng đến thế hệ bọn cô thì chỉ còn biết càu nhàu thôi.

Cô ấy nói chuyện với Thu Tranh cách Ôn Diên.

“Nãy giờ hai người đi dạo quanh trang viên à?”

“Ừm.”

“Cảm giác thế nào?”

“Rất rộng, cũng rất đẹp.” Thu Tranh nhận xét vài câu.

Người giúp việc mang trà nóng lên, cô thực sự khát khô cả cổ, nhưng dù thổi mãi vẫn chỉ có thể nhấp một ngụm nhỏ, chẳng giải được cơn khát, bèn đặt ly xuống.