“Bây giờ mới biết né, vừa nãy chẳng phải ngồi sát lắm sao?” Giọng Ôn Diên vang lên, ngữ khí kỳ quái.
Nếu câu này Thu Tranh đặt trong tiểu thuyết, kiểu gì cũng mang nghĩa ghen tuông.
Thế nhưng khi cô ngẩng đầu lên, lại chỉ thấy trên mặt anh vẫn bình tĩnh, như thể vừa rồi chỉ buột miệng nói chơi.
Mà anh đang đặt tay lên vô lăng, lại liếc sang vị trí chân ga và phanh, có vẻ đang làm quen với chiếc xe.
Sự chú ý của Thu Tranh lập tức bị dáng vẻ “lần đầu lái xe này” của anh thu hút.
“Anh biết lái cái này không?” Cô có hơi không yên tâm: “Hay là anh cứ để người chuyên nghiệp...”
Lời còn chưa dứt, Ôn Diên đã lái xe đi rồi, Thu Tranh bị quán tính ngã về phía anh, một tay túm lấy cánh tay anh.
Cố tình, chắc chắn là cố tình!
Cô ngẩng đầu nhìn sang, thấy Ôn Diên một tay đỡ cô, tay kia nắm chặt vô lăng, trên mặt anh dường như có ý cười, chỉ là thoáng qua rồi biến mất.
Thôi bỏ đi, Thu Tranh ngồi ngay ngắn lại, chắc cô hoa mắt rồi.
Ôn Diên không đi đường cũ trở về, anh quen địa hình nơi này, chọn một con đường khác có thể ngắm cảnh đẹp hơn.
Thu Tranh trông có vẻ rất vui.
Gió nhẹ lướt qua, nơi chóp mũi Ôn Diên thoang thoảng một mùi hương dịu mát.
Không phải mùi chất dẫn dụ, mà là một hương thơm tự nhiên, khiến thần kinh căng thẳng của anh bất giác thả lỏng.
Anh lại nhớ đến mấy bài bài hướng dẫn du lịch Thu Tranh từng xem.
Cô đã lưu rất nhiều nơi, không biết nơi nào cô muốn đến nhất.
---
Cuối cùng cũng về đến biệt thự, Thu Tranh đi vào trước, vừa vào cửa đã thấy trong đại sảnh có bóng người lạ.
Nhìn từ sau lưng là một người phụ nữ, quần da bó sát, áo khoác ngắn, giày Martin, toàn thân toát ra vẻ mạnh mẽ phóng khoáng.
Có khách đến sao?
Thu Tranh vừa nghĩ thế, người phụ nữ kia đã quay đầu lại.
Khi thấy rõ khuôn mặt đối phương, Thu Tranh trong thoáng chốc như nghẹt thở - đẹp đến mức khiến người ta quên cả hít thở.
Đó là nét đẹp rực rỡ, phóng khoáng và ngạo nghễ, cho dù không trang điểm đậm như son môi đỏ rực, vẫn tự mang một luồng khí sắc bén và quyến rũ.
Chị gái nhỏ xinh quá đi.
Trong lúc Thu Tranh còn đang ngây người, người phụ nữ đã mỉm cười bước đến:
“Là Tranh Tranh phải không? Tôi nghe ông nội nói về chị rồi. Tôi tên Ôn Lâm, là con gái của chú hai Ôn Diên.”
Giới thiệu rất rõ ràng.
Không biết có phải do thuật toán đề xuất hay không, các ứng dụng mạng xã hội của Thu Tranh cũng hay đẩy tin tức về giới hào môn, nên cô quả thực biết vị Ôn Lâm của nhà họ Ôn này.
Hình như trước đây vẫn ở nước ngoài, đây là lần đầu họ gặp nhau.
Thu Tranh có hơi căng thẳng, lập tức nắm lấy bàn tay đang chìa ra của Ôn Lâm: “Chào em.”
Vẻ lúng túng ngoan ngoãn ấy khiến Ôn Lâm càng cười dịu dàng hơn: “Ông nội nói hai người ra ngoài đi dạo mà? Sao chỉ có mình chị về vậy?”
Thu Tranh thật thà đáp: “Anh ấy đang nghe điện thoại của công ty ở đằng sau.”
“Chị xem kìa, chỉ biết công việc.” Ôn Lâm nắm lấy tay cô vẫn chưa buông, thậm chí còn khoác lên vai cô, rất tự nhiên mà phàn nàn:
“Ôn Diên cũng thật là may mắn, nếu không phải do phân phối, anh ta làm sao lấy được vợ.”
Thu Tranh chỉ có thể cười gượng, người ta là người nhà, cô đương nhiên sẽ không tiếp lời mấy câu này: “Đâu có, Ôn Diên rất tốt mà.”
Cô ngoan ngoãn để Ôn Lâm nắm tay khoác vai mình, không hề phản kháng, nhưng toàn thân lại toát lên khí chất trong sáng, vừa nhút nhát lại vừa can đảm.
Ôn Lâm cười càng vui vẻ hơn, không nhịn được ôm chầm lấy Thu Tranh vào lòng: “Tranh Tranh, chị đáng yêu quá đi mất!”
Sức chịu đựng của Thu Tranh đối với phụ nữ sẽ cao hơn so với đàn ông.