Chương 20: Hối hận

Lúc này hai người đang bước trên bãi cỏ trên sườn đồi, nhìn xuống còn có thể thấy khu vườn bên dưới nở rộ hoa muôn sắc.

Những người giàu ở thế giới này, hầu hết đều là những gia tộc đã truyền lại không biết bao nhiêu đời, nền tảng sâu đến mức khó tưởng tượng nổi.

Bàn tay đang mở của Ôn Diên từ từ nắm lại.

Anh “ừm” một tiếng coi như đáp lại, ánh mắt thì nhìn về phía trước, cố tình phớt lờ cảm giác trống rỗng sau khi bị hất tay.

Chỉ là ảnh hưởng sinh lý giữa hai người có độ xứng đôi cao, do gen và chất dẫn dụ gây ra, rõ ràng nghĩ như vậy, nhưng lại không thể kiềm chế được mà nảy sinh từng tia hối hận.

Lúc đầu... không hất ra thì tốt rồi. Anh không nhịn được mà nghĩ.

Cũng thù dai ghê, đến tận bây giờ... vẫn không dễ dàng cho mình nắm tay.

“Bên kia là gì vậy?” Thu Tranh nhìn thấy một khu đất rộng được rào lại, tay đặt lên trán nhìn ra xa, cố căng mắt quan sát.

Ôn Diên cũng liếc sang: “Trường đua ngựa.”

À... vậy mà còn có cả trường đua ngựa.

Thực tế không chỉ có trường đua ngựa, mà còn có cả sân golf, hồ bơi nhân tạo, thứ gì cũng có. Thu Tranh nhìn mà trong lòng không ngừng kinh ngạc.

Đợi đến khi không biết đã đi bao lâu, cuối cùng phải quay về, Thu Tranh hối hận rồi, cô chả muốn đi nữa, nghĩ đến việc phải đi bao lâu để về là hai mắt tối sầm lại.

Nhưng Ôn Diên dường như chẳng có cảm giác gì, Thu Tranh không thấy trên người anh một chút mệt mỏi nào.

Alpha đều có sức trâu không bao giờ cạn sao?

Cô đang thầm than thở trong lòng thì thấy một chiếc xe tuần tra hai chỗ ngồi xuất hiện trong tầm mắt, trên xe là nhân viên an ninh trong trang viên.

Nhìn thấy thiếu gia và thiếu phu nhân đang hẹn hò, họ vốn định lặng lẽ tránh đi, nhưng Thu Tranh đã giơ tay lên vẫy, còn nhiệt tình phất phất.

Họ nào dám giả vờ không thấy, lập tức lái xe tớ, người không ngồi ở ghế lái xuống xe: “Thiếu phu nhân, thiếu gia.”

Thu Tranh nhìn nhân viên an ninh trước mặt, lúc còn ngồi trên xe thì không chú ý, giờ đứng gần mới thấy, dáng người cao, vai rộng... có lẽ cũng là một Alpha.

Khoan, đó không phải trọng điểm.

Cô cố gắng bắt chuyện: “Các anh đang đi tuần tra à?”

“Vâng.”

Ôn Diên nhìn người nào đó đang vắt óc tìm chuyện để nói, anh biết, khả năng giao tiếp với người lạ của người này bằng 0.

Cô vừa nói vừa di chuyển về phía xe tuần tra, cuối cùng để lại một câu “xe của các anh thú vị thật đấy” rồi lặng lẽ trèo lên ngồi.

“Ngồi cũng thoải mái thật.” Cô giả vờ không lúng túng mà cười, cứ như định ngồi lì ở đó luôn.

Hóa ra là đi mệt rồi, đúng là yếu đuối.

Ôn Diên vừa nghĩ vậy vừa cảm thấy buồn cười, tuy nhiên giây tiếp theo anh không cười nổi nữa.

Xe tuần tra được thiết kế rất nhỏ gọn, sau khi Thu Tranh ngồi lên, trông như sắp dính vào nhân viên an ninh ngồi ở ghế lái bên cạnh.

Cô dường như hoàn toàn không nhận ra rằng mình là một Omega, đối với Alpha mà nói...

“Thiếu phu nhân, cô muốn ngồi xe này về biệt thự sao?”

Cuối cùng cũng hiểu ý cô rồi! Thu Tranh vội vàng gật đầu: “Đúng vậy.”

Dù sao Ôn Diên thích đi bộ thì cứ để anh tự đi đi, cô chả muốn đi nữa.

“Xuống xe.”

Thu Tranh nghe thấy Ôn Diên nói vậy, còn đang định phản đối thì thấy người ngồi ở ghế lái đã nhanh chóng nhảy xuống. Giây tiếp theo, Ôn Diên ngồi vào vị trí của anh ta.

Ồ, không phải nói mình à? Cô càng yên tâm ngồi vững, hoàn toàn không thấy áy náy.

Không biết tại sao, Ôn Diên vừa ngồi vào, không gian trong xe bỗng chốc như thu hẹp lại, Thu Tranh nhích sang một bên.