Đến đây hơn hai năm, đương nhiên Thu Tranh đã nghe nói về cái gọi là độ xứng đôi này.
Đây là do cơ sở dữ liệu gen tiến hành ghép đôi, độ xứng đôi càng cao thì hai người sẽ càng hòa hợp, con số 100% là cực kỳ hiếm thấy, nghe nói đó là giá trị khiến người ta yêu đến chết đi sống lại.
Thu Tranh cảm nhận lòng mình tĩnh lặng như nước, thậm chí còn muốn đấm cho tên đàn ông bá đạo này một phát.
Lại nhìn đối phương cũng là dáng vẻ "tôi sao cũng được", trong đầu cô chợt lóe lên suy nghĩ “Độ xứng đôi hóa ra cũng chỉ có thế”.
Mặc dù người đàn ông kia gần như đã viết thẳng “Tôi rất ghét cô” lên mặt, nhưng Thu Tranh vẫn từ tốn cầm lấy bút trên bàn.
Sau đó, dưới cái nhìn chăm chú của người đàn ông, từng nét từng nét viết tên của mình.
Ôn Diên để cô chọn, nhưng vào thời điểm đó, cô không còn lựa chọn nào khác.
---
Âm báo tin nhắn bất chợt vang lên cắt ngang dòng hồi tưởng của Thu Tranh, cô cúi đầu nhìn, phía trên điện thoại bật ra khung trò chuyện, vỏn vẹn vài chữ ngắn gọn.
[Chín giờ tối.]
Thu Tranh nhìn vào chú thích tên Ôn Diên, rồi lại nhìn vào đoạn video vẫn còn mở, bóng dáng người đàn ông đang dần khuất xa trong ống kính của phóng viên.
Ôn Diên là thiếu gia của tập đoàn WK, cũng là người phụ trách dự án nghiên cứu và phát triển thuốc ức chế lần này, vì giai đoạn thử nghiệm khép kín nên đã hai tháng nay bọn họ chưa gặp nhau.
Mặc dù khi xem video này cô đã biết, sớm muộn gì cũng phải gặp mặt, nhưng... anh hẳn là vừa xuống máy bay cách đây một tiếng nhỉ?
Được rồi... kế hoạch hôm nay phải thay đổi.
---
Lúc này, trong phòng thí nghiệm của tập đoàn WK.
Người đàn ông đang dựa vào ghế khép hờ mắt.
Đã một tiếng trôi qua kể từ khi anh gửi tin nhắn.
Không ngoài dự đoán, chẳng hề có hồi âm, không thể xác định đối phương có phải vẫn chưa xem hay không. Đương nhiên, Ôn Diên mở mắt ra, lại bật điện thoại đang cầm trên tay lên.
Màn hình đầy rẫy những thông báo một chiều từ phía anh.
Cho dù cô có nhìn thấy cũng sẽ không trả lời, chẳng biết từ lúc nào, không trả lời đã trở thành sự đồng ý mặc định giữa bọn họ.
Tin nhắn cuối cùng vẫn là hai tháng trước, anh nói “Tôi sẽ đi công tác một thời gian”, đối phương vẫn như thường lệ không hồi âm. Mà từ đó đến nay càng không có lấy một câu trò chuyện.
Người bạn đời của anh lạnh lùng hoàn toàn đúng với kỳ vọng ban đầu của Ôn Diên.