Chương 19: Không cho cô nắm tay

Còn chưa kịp để Thu Tranh phản ứng, Ôn Diên đã như bị điện giật, nhanh như chớp rút tay về, thậm chí còn lùi hẳn hai bước.

Thu Tranh trơ mắt nhìn người đàn ông thường ngày hiếm khi thay đổi biểu cảm, lúc này sắc mặt từ trắng chuyển sang đỏ, rồi đỏ chuyển sang xanh, thật là đặc sắc.

“Cô không biết là không được nắm tay tôi à?”

Anh hạ thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi hỏi, ra vẻ một người đàn ông trong trắng tiết liệt bị xúc phạm.

Không biết thiệt! Thu Tranh ngơ ngác, trong hợp đồng cũng đâu có ghi?

Khoan đã... cô lại phản ứng lại, vừa rồi là tình huống gì bộ anh không thấy sao? Anh chỉ quan tâm đến chuyện này thôi à?

Thu Tranh cạn lời, cô cảm thấy đầu óc người này ít nhiều cũng có vấn đề.

Nắm cũng đã nắm rồi, còn có thể làm sao nữa?

Chẳng lẽ lại chặt tay đi?

Tuy hơi bực, nhưng cơn giận của Thu Tranh cũng chỉ như một ông chú bất lực, cứng lên được một lúc rồi lại mềm nhũn ra.

Cô nhìn anh vài giây, rồi dứt khoát chọn cách xin lỗi cho qua chuyện: “Xin lỗi, sau này tôi sẽ không làm thế nữa.”

Cô nói xong câu này, Ôn Diên ngược lại lại im lặng.

Bàn tay vừa bị cô nắm khẽ động đậy, như thể không biết phải làm sao.

“Tôi không có ý đó.” Cuối cùng anh cũng mở miệng, giọng điệu mềm mỏng hơn nhưng vẫn còn cứng ngắc: “Vừa rồi lẽ ra tôi phải cảm ơn cô, chỉ là vì...”

Anh dường như không biết giải thích thế nào, hoặc vốn không quen giải thích, cuối cùng chỉ mím môi: “Tôi sẽ bảo trợ lý chuyển cho cô một khoản tiền.”

“Không cần.” Thu Tranh từ chối.

Cô không để tâm lắm, chỉ cảm thấy mình nên rút kinh nghiệm, thế là sau này cô còn chủ động hỏi anh còn những điều cấm kỵ nào khác không, tốt nhất là viết hết ra, để cô khỏi vô tình phạm phải.

Không ngờ Ôn Diên thật sự viết.

Cô trơ mắt nhìn anh lấy giấy bút ra, viết nhanh đến mức trôi chảy như chép bài thuộc lòng, mà nửa ngày vẫn chưa dừng.

Viết gì lắm thế không biết?

Thu Tranh hối hận rồi, tự dưng rước thêm phiền?

Nhưng lại tò mò, cô khẽ nghiêng người len lén nhìn thử.

Vừa liếc thấy một đống chữ “không được...”, những chữ phía sau chưa kịp nhìn rõ thì Ôn Diên đột nhiên dừng bút, nhanh chóng túm cả tờ giấy lại, vò thành một cục nắm trong tay.

Người đàn ông liếc cô một cái, cảm xúc trong mắt dường như rất phức tạp.

“Hợp đồng đã ký từ lâu rồi.” Anh nói:

“Tôi không có lý do gì để thêm bất kỳ yêu cầu phụ nào. Chuyện lần trước là vấn đề của tôi, sau này sẽ không có nữa.”

Ngược lại Thu Tranh còn phát hiện ra, người này có một tật xấu: Vạn sự khởi đầu nan.

Bất kể là chuyện gì, một khi đã bắt đầu thì cái vẻ “đàn ông trong trắng tiết liệt” kia lại chẳng còn thấy đâu.

Giống như việc nắm tay, rõ ràng lúc đó phản ứng mạnh mẽ như thế, vậy mà sau này khi hai người chung giường, thỉnh thoảng cô tỉnh dậy, vẫn thấy tay anh trong chăn nắm chặt lấy tay mình, dù anh còn đang say ngủ.

Thuần túy là ra vẻ.

---

Đi được một quãng, Thu Tranh biết chắc ông nội Ôn đã không còn nhìn thấy họ, liền lập tức rụt tay về như bị bỏng.

Ai mà thèm nắm chứ? Cái đồ “liệt nam”!

Cô chắp tay sau lưng, cảm nhận được ánh mắt Ôn Diên thoáng lia tới, cô lập tức nhìn quanh quẩn khắp nơi, chỉ tránh không nhìn anh: “Nhà anh... lớn thật đấy.”

Quả thực rất lớn, họ chỉ đi từ từ cổng lớn đến biệt thự chính, đi xe cũng phải mất kha khá thời gian.