Anh ngồi tựa lưng vào sofa, đặt máy tính bảng trên đùi, hai chân vắt chéo làm giá đỡ, cứ thế cúi đầu xem gì đó.
Thu Tranh liếc qua, hình như là luận văn nào đó, chi chít những thuật ngữ lạ lẫm khiến cô nhìn thôi cũng đau mắt. Người này lái xe lâu như thế mà vẫn có tinh thần đọc loại này, đúng là không biết mệt.
Cô không nhìn Ôn Diên nữa, chỉ chuyên tâm trò chuyện cùng ông nội Ôn.
---
Ôn Diên chỉ mất rất ít thời gian để lướt qua bài luận ấy.
Sau đó, trợ lý gửi tin nhắn đến, là danh sách trang sức mới nhất của các thương hiệu lớn mà anh đã yêu cầu đối phương tìm cho mình lúc vừa mới ngồi xuống.
Thu Tranh đã từ chối đề nghị của anh.
Nhưng Ôn Diên vẫn tiếp tục làm.
Anh nhấn mở ra xem, sợi dây chuyền Thu Tranh đeo là món anh mua trong một buổi triển lãm bên đó trước khi trở về, tiện tay chọn lấy, chẳng hề cân nhắc.
Lúc đó quả thực không có lựa chọn từng cái một như thế này.
Ôn Diên lật xem từng tấm ảnh một, như bị ma xui quỷ khiến, mỗi khi nhìn thấy hình nào, trong đầu lại thoáng qua cùng một ý nghĩ...
“Rất hợp với cô ấy.”
“Cô ấy đeo chắc sẽ rất đẹp.”
Thực ra cô rất đẹp, nên bất kỳ món trang sức nào đặt lên người cô cũng đều hợp.
Nhận ra mình lại nghĩ đến từ “xinh đẹp”, Ôn Diên nhíu mày, mí mắt hơi nhướng lên.
Bởi vì Thu Tranh ngồi thẳng lưng, hai người hơi lệch nhau một chút, Ôn Diên vừa hay có thể nhìn thấy lưng và mái tóc xoã của cô.
Không có bất kỳ phụ kiện trang sức nào, chỉ dùng một sợi dây buộc tóc màu đen cột hờ phần tóc ngoài.
Ngón tay anh khẽ gõ lên màn hình.
Hay là... xem thêm vài mẫu kẹp tóc?
---
“Hôm nay hai đứa đừng đi nữa.” Giọng của ông nội Ôn vừa hay truyền đến: “Dù sao mai cũng là chủ nhật, Ôn Diên không phải đi làm. Ở lại đây thêm một ngày, bầu bạn với ông.”
Tim Thu Tranh khẽ run.
Cô chưa từng qua đêm ở nhà chính, dù sao Ôn Diên rất bận, mỗi lần đưa cô tới đây đều chỉ ăn cơm xong là vội vã rời đi.
Mặc dù không hề bài xích ở lại trò chuyện thêm với ông, chỉ là việc ngủ lại ở một nơi xa lạ khiến cô cảm thấy bất an:
“Chủ yếu là anh ấy bận công việc.” Lời này là thật, công việc của Ôn Diên nào có phân biệt cuối tuần hay không? Càng đừng nói đến chuyện nghỉ hai ngày.
Thu Tranh vừa nói vừa quay đầu nhìn Ôn Diên.
Người đàn ông cuối cùng cũng ngẩng đầu khỏi màn hình, ánh mắt giao nhau, anh không lên tiếng như đang suy nghĩ điều gì đó, Thu Tranh ra hiệu bằng mắt “mau nói anh bận đi”.
Khoảnh khắc ấy, dường như là ảo giác, cô như thấy được ý cười thoáng lướt qua trong mắt anh, giây tiếp theo liền nghe thấy người đàn ông mở lời: “Được, cháu không bận.”
“Thế mới phải chứ.” Ông nội Ôn vui vẻ: “Ở lại thêm một ngày thì ảnh hưởng gì được đến chuyện của cháu?”
Thu Tranh không thèm nhìn anh nữa.
Ván đã đóng thuyền, cô nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng. Ở thêm một ngày cũng chẳng sao, dù sao cô vẫn còn bản thảo dự trữ, ông nội vui là được, người bị lãng phí thời gian là Ôn Diên chứ không phải cô.
---
Ở nhà chính, nếu nói về chuyện khiến Thu Tranh phiền lòng nhất, chắc chắn là lúc ăn cơm.
Có một kiểu đói, gọi là ông bà cảm thấy bạn đói.
Chỉ cần ngồi vào bàn ăn, câu nói mà Thu Tranh nghe nhiều nhất chính là...
“Tranh Tranh cháu thử món này đi.”
“Món kia ngon, nhiều dinh dưỡng, cháu ăn nhiều thêm.”
“Con gái, đừng bao giờ nghĩ đến chuyện giảm cân gì cả, cháu xem cháu gầy thế này.”
Ông nội Ôn là người rất biết giữ chừng mực, không tự tay gắp cho cô, nhưng lại bảo người giúp việc mang đĩa đồ ăn tới trước mặt để cô dễ gắp, Thu Tranh gắp ít ông còn không hài lòng.
“Gắp có chút xíu thế sao đủ ăn? Gắp nhiều vào.”
Mà những lời phản kháng của Thu Tranh như “Ông nội, cháu không có giảm cân”, “Cháu ăn đủ rồi, thật sự đủ rồi ạ” đều bị ông nội Ôn xem như gió thoảng bên tai.
Cuối cùng, nhìn bát cơm trước mặt chất đầy như một ngọn núi nhỏ, Thu Tranh chỉ biết im lặng.
Khi người giúp việc lại bưng thêm một món đặt trước mặt Thu Tranh, cô gắp một đũa tượng trưng, sau đó, trước khi ông nội Ôn kịp lên tiếng, đột nhiên chuyển hoả lực sang Ôn Diên.
Cô liên tục gắp cho anh.
“Anh làm việc vất vả, ăn nhiều vào.”