Tổ trạch nhà họ Ôn có thể xem như trang viên, chiếm một diện tích rất lớn. Căn biệt thự chính lại càng được xây dựng vô cùng huy hoàng lộng lẫy.
Lần đầu tiên Thu Tranh đến đây đã vô cùng lo lắng bất an, đến hiện tại mới có vài phần cảm giác quen thuộc nên cũng có thể tự tại hơn đôi chút.
Hai người vừa bước vào đã thấy một ông cụ đang ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách có trần nhà cao vυ"t.
Trông ông cụ đã rất lớn tuổi, râu tóc bạc phơ nhưng ánh mắt lại sắc bén, tinh thần quắc thước. Thật sự, Thu Tranh không hề nói quá, nom ông còn có tinh thần hơn cả trạng thái sống dở chết dở của cô.
Cô nở nụ cười, dịu dàng gọi một tiếng: “Ông nội.”
Trên gương mặt nghiêm nghị của Ôn Thanh Sinh đã sớm lộ ra ý cười, lúc này được gọi như vậy, khoé miệng càng không nén được mà cong lên.
“Tranh Tranh đến rồi.” Đợi đến khi quay sang Ôn Diên thì lại chẳng còn vẻ dễ chịu kia nữa: “Ông đã sớm bảo nó về thì dẫn cháu qua chơi, nó cứ khăng khăng phải đợi cuối tuần.”
Lúc này Thu Tranh liền đóng vai người vợ dịu dàng, cất giọng bênh chồng: “Chẳng phải là do anh ấy bận rộn sao.”
“Ngày nào nó cũng là người bận nhất. Ông thấy chẳng những công ty, mà cả thế giới này thiếu nó là không vận hành nổi nữa rồi.”
Ôn Diên làm như không nghe thấy lời cằn nhằn và oán trách của ông, anh đặt giỏ trái cây lên bàn trà: “Cháu dâu của ông mang đến cho ông đấy.”
Thu Tranh vốn đã ngồi xuống, nghe vậy liền giật mình quay phắt lại, kinh ngạc nhìn anh một cái. Đại ca, đừng làm thế, nổi hết cả da gà rồi đây này.
Thế nhưng hai chữ “cháu dâu” lại có hiệu quả cực tốt với ông Ôn, tốt đến mức những lời trách cứ phía sau đều bị ông nuốt hết vào bụng, ý cười trên mặt càng không che giấu nổi.
“Tiểu Hà, đi rửa chỗ hoa quả này đi, để tôi nếm thử hoa quả cháu dâu mua.”
Lập tức có một người đàn ông trẻ tuổi vâng lời rồi đi vào trong.
Thu Tranh có hơi ngượng ngùng, nhưng cũng cảm thấy ấm lòng. Ông nội Ôn luôn đối xử rất tốt với cô, cô biết nhà họ Ôn cực kỳ kén chọn, đồ ăn đồ dùng trong nhà đều là hàng thượng hạng.
Nghe nói trái cây đều được vận chuyển đường hàng không trong ngày từ nơi sản xuất đặc định, nhưng ông nội Ôn chưa bao giờ chê bai bất cứ món quà nào cô mang đến.
Ông còn đặc biệt nể mặt, lần nào cũng cho người giúp việc rửa ngay rồi ăn liền.
Ôn Diên cũng ngồi xuống ngay cạnh Thu Tranh, khoảng cách rất gần khiến toàn thân cô cứng đờ, không nhịn được lại liếc nhìn anh.
Chỗ của anh lẽ ra phải ở đối diện cô mới đúng chứ?
Trong đầu Thu Tranh thậm chí còn loé lên suy nghĩ: Chẳng lẽ ông nội mắc bệnh gì, nên Ôn Diên hạ quyết tâm diễn kịch cho ông xem, dỗ ông vui vẻ sao?
Ôn Diên liếc cô một cái, ánh mắt như thể đang nói, cái đầu của cô đang nghĩ chuyện ngu ngốc gì vậy?
Thu Tranh vội vàng gạt bỏ suy nghĩ đó, vừa quay đầu lại đã thấy dáng vẻ tinh thần phấn chấn của ông nội Ôn, nghe nói tháng trước ông còn đi leo núi.
Thật sự, cho dù có người phải đổ bệnh, thì đó cũng sẽ là cô – loại người leo hai tầng lầu đã thở hổn hển, ba ngày hai bữa lại chỗ này nhức, chỗ kia đau.
Ông nội Ôn mỉm cười nhìn hai người đang “mắt đưa mày lại”, trong lòng vô cùng mãn nguyện.
“Xem xem, mới hai tháng không gặp, đây là nhớ cháu rồi đấy! Nên mới dính lấy cháu thế.”
Thu Tranh: “...”
Ông nội dám nói chứ cô còn không dám nghe.
Mặc cho họ nói thế nào, Ôn Diên hoàn toàn không có ý định tham gia vào cuộc trò chuyện.