Chương 15: Trái lòng mà chê váy cô xấu

Ôn Diên suy nghĩ như vậy, sau đó nhìn qua gương chiếu hậu lần thứ n, Thu Tranh cũng đang nhìn anh, trong mắt còn toát ra vẻ không hiểu, có lẽ là không hiểu lời anh vừa nói.

Cô đã mập hơn một ít so với lần đầu gặp mặt trong ký ức, hai má đã có da có thịt.

Ôn Diên nhớ lại nụ cười lúc nãy của Thu Tranh khi sờ vào dây chuyền, nụ cười hoàn toàn khác với vẻ tiều tụy ngày xưa của cô.

Hình như cô rất vui, là vì món quà này sao?

“Đây là mẫu mới vừa ra mắt, còn nhiều kiểu dáng khác nữa. Hoặc cô có thương hiệu yêu thích nào khác cũng có thể chọn.”

Lúc này Ôn Diên hoàn toàn quên mất sự bực bội của mình khi vừa tặng quà, anh chỉ nghĩ nếu món quà khiến cô cười như vậy, dường như cũng chẳng có gì là sai. Dù sao... bây giờ tâm trạng anh cũng khá tốt.

“Không cần đâu, cái này là được rồi.”

“Một cái...” Sao mà đủ, may mà Ôn Diên kịp thời dừng lại, điều này sẽ khiến mình nghe có vẻ hơi kỳ lạ.

“Hoặc sau này nếu cô muốn đi dạo phố, tôi sẽ bảo thư ký đi cùng. Có thể mua vài bộ quần áo ưng ý.” Ôn Diên ngừng lại một lát, rồi bổ sung: “Dù sao thì bộ quần áo này của cô cũng không hợp với sợi dây chuyền.”

Anh phải thừa nhận, câu này anh nói ra có phần trái với lòng mình.

Từ góc độ khách quan mà nói, bộ quần áo này của Thu Tranh cho dù có giá bao nhiêu, khi mặc lên người cô cũng không hề lộ vẻ rẻ tiền.

Tuy nhiên, biểu cảm của người phụ nữ trong gương chiếu hậu lại từ vẻ khó hiểu dần dần chuyển thành đã hiểu.

Thì ra là thế, quả nhiên là chê bộ đồ này của mình không xứng với sợi dây chuyền của anh.

Cũng đúng thôi, ngoài việc nghèo, mình còn khuyết điểm nào không thể mang ra ngoài được sao?

“Dù sao cũng chỉ là đi thăm ông nội thôi, ông ấy không để ý đâu.”

Ôn Diên không nói gì nữa, Thu Tranh đoán chắc anh đang cảm thấy trẻ nhỏ khó dạy.

Nhưng cô chả thèm quan tâm anh nghĩ gì.

Nhà chính của nhà họ Ôn cách trung tâm hơi xa, lái xe cũng mất một lúc, lại không thể chơi điện thoại, Thu Tranh có phần lơ mơ buồn ngủ. Mãi cho đến khi trong mơ màng, cửa xe được mở ra, cô mới giật mình tỉnh giấc.

Đến rồi sao?

Cô thực sự không thể ngồi xe mà, không bị say xe thì cũng buồn ngủ, cô phải tự mình lái mới được!

Cửa xe là do Ôn Diên mở, lúc này anh đang đứng bên ngoài nhìn mình, Thu Tranh vội vàng quay đầu đi sửa sang tóc tai các thứ một lượt.

Có hơi mất mặt, đặc biệt là lúc xuống xe, phát hiện bên ngoài đứng một đám người giúp việc, càng cảm thấy mất mặt hơn.

Ôn Diên là loại người sẽ mở cửa xe cho người khác sao?

Anh chắc chắn là cố ý.

Khi xấu hổ, Thu Tranh sẽ phỏng đoán người khác với ác ý lớn nhất.

Cô đứng vững, Ôn Diên đóng cửa xe lại rồi đi ra cốp xe xách giỏ hoa quả của Thu Tranh vào.

Đây là thứ mà Thu Tranh mang theo mỗi lần đến, đi thăm trưởng bối thì không thể không mang theo gì cả.

Nhưng cũng chẳng biết mang theo cái gì, đây là thứ mà cô nỗ lực hết sức mới nghĩ ra.

Ôn Diên cũng chưa có ý kiến gì về chuyện này, anh xách giỏ hoa quả đi song song với Thu Tranh vào trong, đám người giúp việc đồng thanh chào hỏi.

Có người đi đỗ xe, cũng có người dẫn họ vào trong.

Chỉ là không có ai nhận lấy giỏ hoa quả từ tay cậu chủ.

Dù sao anh cũng sẽ không giao cho người khác, những người giúp việc đứng tại chỗ nhìn hai người bước vào cửa, đứng nhìn từ phía sau như vậy, bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy bọn họ là một cặp vợ chồng son ngọt ngào.