Chương 14: Mê mẩn cô

Thu Tranh nghĩ đến sợi dây chuyền mình đeo hôm nay, là đang nhìn cái này sao? Thế là tay bất giác đưa lên sờ vào nó: “Đây là anh tặng.”

“Tôi biết.” Đôi mắt đen láy của người đàn ông thoáng hiện vẻ u ám.

Thu Tranh cũng nhận ra mình nói hơi thừa, nhưng dù sao đã nhận quà, cô vẫn nở nụ cười: “Rất đẹp.”

Ánh mắt của Ôn Diên từ sợi dây chuyền dời đến khuôn mặt cô, nhìn đến nỗi trong lòng Thu Tranh có hơi hoảng loạn, anh mới dời đi khẽ đáp một tiếng: “Ừm.”

Lần này cuối cùng anh cũng không dừng lại nữa, xách giỏ hoa quả của Thu Tranh đi ra cốp sau, Thu Tranh thì lên xe, cô ngồi ở vị trí phía sau ghế lái.

Lần đầu tiên ngồi xe của Ôn Diên, Thu Tranh vì phép lịch sự nên ngồi ở ghế phụ.

Sau đó chính là... lúng túng, thật sự rất lúng túng, ngay cả cử động một chút cũng cảm thấy không tự nhiên.

Cho nên sau này cô không quan tâm gì đến chuyện có lịch sự hay không nữa, dù sao Ôn Diên trông cũng chẳng quan tâm cô ngồi ở đâu.

Thu Tranh tự nhủ làm người đừng nghĩ nhiều quá, nhanh chóng lủi ra phía sau.

Cốp xe đóng lại, Ôn Diên quay trở lại ghế lái.

Trong xe rất yên tĩnh, Thu Tranh ngồi ngay phía sau anh tự tại hơn nhiều, vừa mới chán chường xem điện thoại một lúc thì đầu đã choáng váng, thế là đành phải tắt di động.

Kết quả vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thẳng vào ánh mắt của Ôn Diện qua gương chiếu hậu trong xe.

Anh đang nhìn mình.

Hai người chỉ liếc thoáng qua một cái, dù sao vẫn đang lái xe, tầm nhìn của Ôn Diên lại hướng về phía trước đường.

Thời gian nhìn nhau rất ngắn, nhưng Thu Tranh vô thức cảm nhận được ánh mắt của Ôn Diên rất kỳ lạ, cô không khỏi ngồi thẳng người hơn.

Sau đó cô bắt gặp mấy lần, người phía trước vừa lái xe vừa nhìn cô qua gương chiếu hậu.

Rõ ràng là đôi mắt lạnh lùng sắc bén, nhưng lại ẩn chứa những cảm xúc khiến người ta không thể hiểu được.

Thu Tranh tự hỏi có phải mình có chỗ nào không ổn không? Chỗ nào không ổn chứ? Cô nhân lúc Ôn Diên lại dời tầm mắt đi, liền vuốt lại tóc mai hai bên của mình qua gương chiếu hậu.

Rõ ràng là hoàn hảo như vậy.

Chắc là chỉ trừ nghèo thôi nhỉ?

Vật phẩm đắt nhất trên người cô là sợi dây chuyền này, ngay cả phần tóc xoăn nhẹ bên dưới cũng là tự tay làm, nhưng tay nghề không thua kém gì thợ làm tóc cao cấp đâu nhé? Thu Tranh vừa nghĩ thế vừa có hơi chột dạ.

Cô cố gắng nhích đến chỗ gương chiếu hậu không soi tới được.

“Dây chuyền.” Giọng của Ôn Diên đột nhiên truyền đến: “Rất đẹp.”

“Ừm.” Thu Tranh không hiểu, nhưng cũng thuận theo lời anh đáp một tiếng.

“Còn có kiểu dáng nào khác mà cô thích không?”

“Hả?” Thu Tranh ngẩn người.

Điều cô không biết là, lúc này Ôn Diên đã nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều lần: Rất đẹp.

Không phải là dây chuyền, mà là người.

Anh cố gắng loại bỏ ảnh hưởng của chất dẫn dụ và độ xứng đôi đối với mình, dùng lập trường khách quan để nhìn nhận.

Nhưng kết luận vẫn là: Rất đẹp.

Điều này là không thể nào, tay lái vô lăng của Ôn Diên hơi căng, anh luôn nhớ lại hình ảnh lần đầu gặp Thu Tranh.

Trong căn phòng chật chội, đôi mắt của người phụ nữ dường như cũng u ám giống căn phòng, quầng thâm mắt do thức khuya, thân hình gầy yếu, cả người tỏ vẻ mệt mỏi và tiều tụy.

Lúc đó cô cũng trắng, nhưng là kiểu trắng bệch không khỏe mạnh.

Đó mới nên là con người thật của cô.

Cô trong mắt mình bây giờ, đều là được chất dẫn dụ làm đẹp lên rồi.