Thuốc ức chế mới vừa được đưa vào thử nghiệm lâm sàng, lúc Ôn Diên ngồi xe về nhà, tay cũng không rời khỏi máy tính bảng để xử lý công việc.
Sau khi xem xong dữ liệu cuối cùng, khi chuyển về màn hình chính, anh nhìn vào ứng dụng giải trí duy nhất trong một đống ứng dụng công việc trên trang.
Người còn chưa kịp phản ứng, tay đã nhấn mở rồi.
Ôn Diên không theo dõi Thu Tranh, anh theo thói quen nhập một dãy số, là ID tài khoản của cô, cho dù tên có thay đổi thế nào, chỉ cần không đổi tài khoản là anh có thể tìm ra.
Ảnh đại diện là một nhân vật hoạt hình, tên là Mùa Thu.
Như thường lệ, hôm nay cũng chẳng đăng gì cả.
Anh nhấn vào mục “Bài viết cô ấy đã thích”.
Có lẽ là vì Thu Tranh chưa bao giờ đăng gì, cũng không bình luận không theo dõi, thuần túy chỉ sưu tầm và nhấn like, cho nên không bật chế độ riêng tư, khiến anh có thể nhìn thấy những lượt thích gần đây.
Lượng thích của Thu Tranh hôm nay nhiều hơn mọi khi một chút.
Ôn Diên lần lượt nhấn mở xem từng video đó.
Tất cả đều liên quan đến du lịch.
Cô muốn ra ngoài chơi sao? Cũng phải, hình như chưa bao giờ thấy cô ra khỏi Hải Thành.
Ôn Diên bất giác nghiêm túc hơn vài phần, khi anh phát hiện ra mình vậy mà thật sự đã lên kế hoạch trong đầu, anh liền nhắm mắt lại tắt màn hình đi.
Sự thôi thúc bản năng của chất dẫn dụ đối với con người thật sự là len lỏi khắp nơi, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Anh nhắm mắt tĩnh tâm một lúc, xóa sạch những suy nghĩ linh tinh vừa nảy sinh, nhưng vừa mở mắt ra, ý nghĩ lướt qua trong đầu lại là, ngày kia là thứ bảy rồi nhỉ.
---
Thứ bảy, Thu Tranh dậy sớm.
Dù sao cũng là ra ngoài gặp người khác, gặp Ôn Diên còn đỡ, không có thời gian sửa soạn thì tùy ý một chút, dù sao lúc nghèo túng hơn người ta cũng đã thấy rồi.
Không đúng, người đàn ông đó căn bản sẽ chẳng thèm nhìn thẳng vào ai, mặc gì cũng như nhau.
Nhưng gặp trưởng bối thì phải cẩn trọng một chút.
Thu Tranh chọn một chiếc váy dài màu lam, trang điểm nhẹ. Cô nhìn mình trong gương, màu xanh lam làm tôn lên làn da trắng hơn, Thu Tranh có hơi tự mãn.
Cô mà trang điểm lên thì cũng xinh đẹp ra phết.
Váy là cổ chữ V, khiến cổ trông hơi trống trải.
Thu Tranh nghĩ đến sợi dây chuyền Ôn Diên tặng, tặng cho mình vốn dĩ là để giữ thể diện cho anh, bây giờ chẳng phải là lúc phát huy công dụng sao. Cô lấy nó ra từ ngăn kéo của mình.
Sau khi đeo lên, Thu Tranh ngắm tới ngắm lui, không nhịn được lại tự khen mình xinh đẹp lần nữa.
Sau khi tưới nước qua loa cho đám hoa cỏ trên ban công nhà mình, cuối cùng cô mới ra khỏi nhà.
Đầu tiên là đến trụ sở tập đoàn WK.
Cô đỗ xe trong bãi, lúc đứng bên đường đã là tám giờ năm mươi. Thời gian canh thật hoàn hảo, Thu Tranh do dự không biết nên gửi tin nhắn cho Ôn Diên hay là trực tiếp gọi điện.
Cuối cùng cô chỉ chọn một vị trí đỗ xe tốt, với tâm lý đà điểu quyết định vẫn là đợi đến chín giờ rồi nói sau.
Thu Tranh cũng không đợi quá lâu, cô vừa cúi đầu xem điện thoại một lúc, trước mặt đã có một chiếc xe từ từ dừng lại.
Thu Tranh nhận ra chiếc xe này của Ôn Diên, rất nổi bật, cô cất điện thoại vào túi, đang định cúi xuống nhấc giỏ hoa quả mình để bên cạnh lên thì Ôn Diên đã xuống xe rồi.
Người đàn ông cúi người nhấc giỏ hoa quả lên trước cô một bước.
“Cảm ơn.” Thu Tranh nói lời cảm ơn.
Cũng không phải lần đầu tiên, cô không khách sáo.
Chỉ là lần này, Ôn Diên lại không lập tức xoay người, Thu Tranh nhìn thân hình kia đứng trước mặt mình cả buổi không có động tĩnh, khoảnh khắc ngẩng đầu lên, liền đối diện với ánh mắt chăm chú của người đàn ông.