Chương 11: Không được trò chuyện với cô ấy quá 5 câu

Nhưng hiện tại cũng không còn sớm, lúc này gửi tin nhắn có phải không ổn lắm không?

Cô vừa xoắn xuýt vừa lướt lên lướt xuống, cơn buồn ngủ ban nãy giờ đã bay đi đâu mất, còn chưa phân vân xong, phía dưới cùng của trang tin nhắn đột nhiên hiện thêm một dòng.

[Thứ bảy cô có rảnh không?]

Tin nhắn đột nhiên xuất hiện, suýt nữa khiến cô tưởng bị lỗi hay hoa mắt, thoát ra rồi vào lại, xác định không phải hoa mắt mới trả lời tin nhắn.

Mấy chữ “Tôi rảnh” vừa gõ ra đã bị cô xóa đi, đổi thành...

[Anh có chuyện gì không?]

Có rảnh hay không còn tùy thuộc vào chuyện anh nói.

Không nhận được hồi âm ngay lập tức, Thu Tranh cũng không vội, tiện tay lướt lên trên, phát hiện trang của hai người, ban đầu là những thông báo đơn giản như “Đã nhận được”, về sau, phía cô ngay cả những câu như “Đã nhận được”, “Biết rồi”, “Được” cũng lược bỏ.

Nói chuyện qua lại như vậy, thật đúng là lần đầu tiên.

Hồi âm của Ôn Diên đã gửi tới, Thu Tranh lướt xuống dưới cùng.

[Còn chưa ngủ? Ông nội bảo chúng ta về nhà chính một chuyến.]

Lời của ông nội Ôn...

Thu Tranh không suy nghĩ quá lâu liền đồng ý: [Được.] Còn về nửa câu đầu, cô trực tiếp lờ đi.

Ôn Diên: [Vậy chín giờ sáng thứ bảy tôi đến nhà đón cô.]

Thu Tranh lập tức nghĩ đến lần duy nhất Ôn Diên tới đây, vẻ ghét bỏ không nói nên lời trong mắt anh: [Không cần đâu, đến lúc đó chín giờ tôi sẽ ở dưới lầu công ty chờ anh.]

Một lúc sau đối phương mới trả lời: [Được.]

Khung chat im lặng trở lại, có vẻ như cuộc trò chuyện đã kết thúc, lúc này Thu Tranh mới nghĩ tới sợi dây chuyền, nhân lúc chưa cách quá lâu, vội vàng cảm ơn: [Tôi đã xem dây chuyền rồi, rất đẹp, cảm ơn anh.]

Ôn Diên: [Cô thích là được rồi.]

Thu Tranh: [Tôi thích.]

Ôn Diên: [Ừ.]

Sau câu này, cuộc trò chuyện hoàn toàn kết thúc, những gì hai người nói trong chốc lát này đã sắp bằng cả nửa năm cộng lại.

Thu Tranh thoát khỏi trang trò chuyện, không được, muộn quá rồi, phải ngủ thôi. Dù sao sáng mai còn phải tiếp tục chào đón màn oanh tạc đúng giờ từ trên lầu.

---

Ôn Diên vừa từ công ty về khách sạn.

Lúc này quần áo cũng không thay, ngồi trên sô pha bên cửa sổ cầm điện thoại di động.

“1, 2, 3...”

Anh đếm xong số câu trò chuyện lần này của hai người, sau đó lại lấy cuốn sổ tay của mình ra.

Thêm một dấu gạch chéo nữa, nằm sau mục “Một lần trò chuyện không được vượt quá năm câu”.

Hôm nay... rõ ràng đã vượt quá.

Sáng mới gạch một cái, tối lại thêm một cái nữa.

Tuy nhiên, anh không thể không thừa nhận, khi nhìn thấy trang trò chuyện cuối cùng cũng hiện lên hồi âm của Thu Tranh, anh có thể cảm nhận được nhịp tim mình tăng tốc, mỗi một câu trả lời, trái tim lại như bị ai đó khẽ gảy một cái.

Liên tục như vậy, những gợn sóng khuấy động mặt hồ tĩnh lặng ấy đến giờ vẫn chưa lắng xuống.

Anh biết, đây là do chất dẫn dụ quấy phá.

Ôn Diên nhắm mắt tựa vào ghế sofa, trong vòng một ngày ngắn ngủi, ranh giới lại lùi thêm hai nấc nữa. Người được ghép đôi này của anh, thực sự không thể xem thường.

---

Có lẽ là thật sự mệt mỏi, cộng thêm hôm nay trên lầu ngừng thi công, giấc ngủ này của Thu Tranh kéo dài đến giữa trưa hôm sau.

Cô thuê một căn hộ phòng đơn.

Nói nhỏ thì cũng không nhỏ, có cả nhà vệ sinh và bếp.

Vì cô không có khách, cho nên cô chọn đặt giường ở phía gần cửa, vừa hay bức tường của nhà vệ sinh cạnh cửa có thể che khuất tầm nhìn từ bên ngoài.

Vị trí gần cửa sổ là ghế sofa, miễn cưỡng có thể coi là một phòng khách nhỏ.

Thu Tranh đã thuê căn phòng này rất lâu, không đổi phòng là vì ban đầu đã trả tiền thuê một năm.