Thu Tranh vốn là một người không thích giao tiếp, chưa kể cái thế giới chết tiệt có chất dẫn dụ và kỳ phát tình này, ở trong mắt cô tràn ngập sự nguy hiểm.
Trước khi kết hôn với Ôn Diên cô lại còn là dân đen nữa chứ.
Gánh đủ loại “debuff”, khiến cô trở nên hơi khép kín.
Nói chung, sau khi gặp Ôn Diên, bọn họ có thể cách rất lâu không cần gặp mặt. Cho nên Thu Tranh định nhân cơ hội này tích trữ thêm chút đồ, sau đó sẽ không ra ngoài nữa.
Về đến dưới khu chung cư thuê của mình, đỗ xe xong, Thu Tranh xách túi lớn túi bé lên lầu.
Khu chung cư cũ nát này không có thang máy, may mà tầng của cô cũng không cao, tầng năm, có lẽ đã là lượng vận động cả tuần của cô rồi.
Nhắc đến lượng vận động... Chà! Thu Tranh thầm kêu trong lòng, xua đi hình ảnh tự dưng xuất hiện trong đầu.
Thu Tranh xách đồ đi lên lầu, đồ đạc quả thật hơi nhiều, có phần nặng nhọc, nhưng không phải là không xách nổi.
Tầng sáu hôm nay đã bắt đầu trang hoàng, càng lên cao âm thanh càng rõ ràng, vô cùng chói tai, nghe một lúc cũng coi như quen rồi.
Thu Tranh đi vào tầng năm của mình.
“Phù~.”
Cửa đóng lại, cô thở phào một hơi, có cảm giác an tâm như vừa trốn về khu an toàn.
Cô đặt đồ trong tay xuống, vào nhà vệ sinh rửa tay trước. Lúc ngẩng đầu nhìn mình trong gương, Thu Tranh vén mái tóc xõa của mình sang một bên, để lộ phần cổ.
Làn da Thu Tranh rất trắng, thuộc loại trắng nổi bật trong đám đông, lúc này trên vùng da cổ chi chít những vết hôn xanh tím.
Đặc biệt là vị trí tuyến thể, lại càng dày đặc.
Nếu như cô có thứ đó.
Thu Tranh đưa tay lau thử, không có tác dụng gì, cô lại thả tóc xuống.
Tâm trạng... không nói nên lời, nhưng cô cũng không có thời gian để nghĩ nhiều, cô còn khá bận, phải phân loại đồ đã mua cất đi, dọn dẹp sơ qua căn nhà hai ngày không ngó ngàng, còn phải đăng bù chương tiểu thuyết của ngày hôm qua.
Mặc kệ có người xem hay không, thái độ làm việc phải nghiêm túc.
Mãi cho đến lúc nằm trên giường vào ban đêm, Thu Tranh mới nhớ ra chuyện mình đã quên mất.
Cô bật đèn lên, rời giường, tìm được áo khoác hôm nay mình mặc về còn chưa kịp giặt.
Món quà Ôn Diên tặng cô vẫn còn ở bên trong.
Cô cẩn thận mở nó ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền vàng, phía dưới là mặt dây chuyền hình một vòng tròn nhỏ bất quy tắc được thiết kế tinh xảo.
Cái nhìn đầu tiên của cô đương nhiên là thích, rất khó có ai có thể từ chối một món quà như vậy, nhưng một lát sau, cảm giác bất an sâu sắc hơn vẫn dâng lên.
Ban đầu Thu Tranh đồng ý cuộc hôn nhân này chủ yếu là vì muốn giải quyết vấn đề hộ khẩu của mình. Nhưng Ôn Diên đã đưa cho cô một khoản tiền, vào lúc ban đầu khi thỏa thuận kết hôn.
Số tiền đó không nhiều đến mức khoa trương như trong tiểu thuyết, nhưng cũng không ít, ít nhất có thể để một tác giả mờ nhạt như cô tiếp tục mờ nhạt thêm một thời gian. Con người cô khá biết lo xa, phần lớn tiền đều gửi tiết kiệm cả rồi.
Ngoài ra, bọn họ sẽ không có vướng mắc gì về tiền bạc.
Thu Tranh cảm thấy như vậy rất tốt.
Cho nên hiện tại đối mặt với lễ vật quý giá này, cô lại có chút không biết phải làm sao, nhưng đã cầm về rồi, cũng không còn cách nào khác.
Thu Tranh lấy điện thoại ra, hiếm khi mở khung chat của Ôn Diên, cảm thấy nên cảm ơn thêm một lần nữa, nhưng nói thế nào đây? Nói gì bây giờ?