Đôi mắt của Sở Giang Lai cực kỳ đẹp, đường nét mềm mại, đen trắng rõ ràng, mỗi khi nhìn ai đều mang theo khí chất sắc bén không rõ ràng. Nhưng đuôi mắt hơi rũ xuống, như vỏ kiếm che đi lưỡi sắc, khiến ánh nhìn của cậu có vẻ vô hại, trông như đang chất chứa đầy tình cảm dịu dàng.
Vì siết quá mạnh, đầu ngón tay anh trở nên trắng bệch, nét mực từ cây bút ký loang lổ trên giấy chép kinh thành một vệt đen nhòe. Sở Thu Bạch vội vã kéo vài tập bệnh án đè lên quyển kinh thư, mặt không chút biểu cảm:
“Sở Giang Lai, tôi tưởng mình đã nói rất rõ rồi.”
“Nhưng em không hiểu.”
Sở Giang Lai chống hai tay lên bàn làm việc, cúi người nhìn anh chằm chằm:
“Rốt cuộc em sai chỗ nào? Anh nói đi, em nhất định sửa.”
Trong lời nói có chút bất mãn ngang ngược xen lẫn sự ấm ức chân thành của một đứa trẻ, điều kỳ lạ là… rõ ràng Sở Giang Lai đang chiếm vị trí cao hơn, nhưng lại khiến người ta có ảo giác như bị một chú chó trung thành dịu dàng nhìn chăm chú.
Sở Thu Bạch ngồi trong ghế xoay, quay đầu đi tránh ánh mắt ấy.
Anh không nói. Vì anh không biết phải bắt đầu từ đâu để nói.
“Có phải anh giận vì em giấu anh chuyện nhận quản lý mảng kinh doanh Bắc Mỹ đúng không? Em xin lỗi, em nên bàn bạc với anh trước mới phải!”
Sở Thu Bạch biết rõ, Sở Giang Lai rất giỏi chơi quyền lực, giỏi nói dối, giỏi xin lỗi, giỏi từng bước bày mưu tính kế. Mà điều giỏi nhất của cậu chính là khiến anh mềm lòng.
Giọng nói trong trẻo kia khéo léo lảng tránh vấn đề, vài câu đã đẩy hết trách nhiệm tranh quyền đoạt lợi sang cho anh. Còn cậu thì vô tội tròn mắt, trong ánh mắt như có một tầng nước mờ ảo, đáng thương đến mức không nỡ nhìn thẳng.
Cứ như thể người đã nói dối trắng trợn, rồi ép anh rời khỏi Giang Hỗ chính là ai khác chứ không phải cậu.
Thật ra, sau khi biết toàn bộ sự thật, Sở Thu Bạch từng nghi ngờ cậu có thể mắc chứng rối loạn đa nhân cách.
Như trong tiểu thuyết hay phim ảnh, có nhân vật trong một thân xác lại tồn tại hai tính cách trái ngược — một thiện, một ác. Kẻ lương thiện thì luôn bị che giấu, không biết gì cả.
Đáng tiếc, Sở Giang Lai hoàn toàn bình thường. Cậu bày mưu tính kế suốt bao năm, mỗi bước đều hoàn hảo đến không chê vào đâu được.
Chính sự chu toàn ấy khiến Sở Thu Bạch dù muốn bịa ra một lý do để tha thứ, cũng khó lòng tìm nổi.
Dù hơn Sở Giang Lai năm tuổi, nhưng nói thật, Sở Thu Bạch không hẳn là người đã nhìn cậu lớn lên. Họ không cùng hộ khẩu, thậm chí còn mang quốc tịch khác nhau.