Mấy đoạn ghi âm đầy lời xin lỗi ấy, Sở Thu Bạch chỉ dám nghe một lần. Còn lại chuyển hết thành văn bản.
Anh sợ mình sẽ mềm lòng.
Một đứa em khổ sở đến vậy, gồng gánh cả nhà, nỗ lực làm việc, vậy mà lại bị người anh cả vô tích sự như anh lạnh nhạt vô cớ, ép vào một cuộc chiến tranh lạnh không lý do.
Sở Giang Lai cũng cảm nhận được sự xa cách bất thường của anh mình.
Nhưng lúc ấy cậu đang bận đối đầu với cuộc khủng hoảng cổ phiếu của công ty — âm thầm thu gom cổ phần bị bán tháo, cố gắng chiếm quyền kiểm soát tuyệt đối.
Sở Thu Bạch không nhận điện thoại, ít trả lời tin nhắn. Ngoài mấy tin nhắn thoại ra, cậu thật sự không còn cách nào khác.
Mấy năm trước, cha Sở Chấn Thiên đột ngột qua đời, nhà họ Sở rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng.
Khi ấy, Sở Giang Lai vừa bước vào tuổi trưởng thành, một bên học hành, một bên gánh vác sự nghiệp, giảm bớt áp lực cho cả nhà.
Những năm qua, Sở Thu Bạch rút khỏi giới kinh doanh, chuyên tâm làm nghề y, mọi quyền lực dần được giao cho Sở Giang Lai.
Nhưng cậu chưa bao giờ bất kính hay qua mặt anh trai, vẫn luôn là chú cún trung thành chỉ nghe lời một người — là anh.
Và dạo gần đây, để dỗ dành ông anh phát hờn không lý do kia, trước khi lên đường sang Mỹ, Sở Giang Lai còn đặc biệt vòng về nhà một chuyến…
Thời gian quá gấp, cậu thậm chí còn không kịp bước vào trong, chỉ đứng ngay ở cửa ra vào, vội vã nói với Sở Thu Bạch:
“Anh Thu Bạch, em có việc gấp phải đi công tác nước ngoài, chắc sẽ không về nhà được trong một thời gian. Xin anh đừng giận em, đợi em quay lại được không?”
Nhưng trước đó, Sở Thu Bạch đã ba ngày liền không nói chuyện với cậu.
Đối mặt với Sở Giang Lai đang vội vàng nhưng lời lẽ chân thành, Sở Thu Bạch chỉ gật đầu, lạnh nhạt đáp lại câu duy nhất trong suốt cả tuần ấy:
“Thượng lộ bình an.”
Nhưng anh không đợi cậu.
Sở Giang Lai vừa rời đi, Sở Thu Bạch lập tức lên chuyến bay đến thủ đô. Ngoại trừ chiếc đèn bàn bằng thủy tinh, anh rời đi vội vàng đến mức chẳng kịp mang theo một món hành lý nào.
Trong mắt người ngoài, khi ấy nhà họ Sở đang bước vào thời điểm nhạy cảm chuyển giao quyền lực.
Vào lúc đầu sóng ngọn gió ấy, hành động rời khỏi trung tâm quyền lực của Sở Thu Bạch khiến dư luận đồn đoán không ngớt. Có người nói anh cao thượng, chủ động rút lui để tránh tranh chấp nội bộ; có người lại bảo Sở Giang Lai thủ đoạn quá sắc bén, ép người anh cùng cha khác mẹ phải dọn đến thủ đô để rút khỏi cuộc chiến giành quyền; thậm chí có người nghi ngờ anh đến kinh thành là để cầu viện trợ…