Không lâu trước, vợ của Tống Như Ân bỏ anh và đứa con gái mười tuổi, theo người khác chạy trốn. Chuyện này chẳng còn là bí mật trong bệnh viện Hữu Dân.
Bác sĩ ngoại khoa áp lực cao, cường độ làm việc lớn, tăng ca suốt ngày, số lần được ở bên vợ con trong năm đếm trên đầu ngón tay. Không ít gia đình rạn nứt, nhưng kiểu như vợ Tống Như Ân — trực tiếp bỏ chồng con để theo người khác — thì đúng là chuyện hiếm, thậm chí thành đề tài tám nhảm trong viện.
“Nhà ai chẳng có vài chuyện bực mình? Nếu tâm lý chưa điều chỉnh ổn, thì xin nghỉ ở nhà, đừng đến đây hại bệnh nhân.”
Lời của Sở Thu Bạch không sai, nhưng hơi thiếu tình người.
Quách Quân Bình nghe xong chỉ biết lắc đầu:
“Anh sắp cưới vợ, còn đang ngọt ngào, đương nhiên không hiểu nỗi khổ của lão Tống. Hơn nữa, anh cũng biết khoa mình thiếu người cỡ nào, sao mà nói nghỉ là nghỉ được?”
Sở Thu Bạch ngẩng đầu lên hỏi:
“Đám nhân sự nữ trong bệnh viện ta chuyên làm nhân sự hay chuyên tám chuyện thế?”
Vừa mới nộp đơn xin nghỉ phép kết hôn xong, vậy mà ngay cả Phó viện trưởng Quách Quân Bình cũng biết chuyện anh sắp cưới là sao?
“Chuẩn bị kết hôn là chuyện vui mà, sao phải giấu diếm làm gì? Với lại, đơn xin phép kiểu gì chẳng đến tay tôi, biết sớm hay muộn thì khác gì nhau?”
“Không phải là đang chuẩn bị…” Sở Thu Bạch cúi đầu tiếp tục xem bệnh án: “Đã đăng ký kết hôn rồi, chỉ còn về làm thêm cái lễ nữa thôi.”
“Trời ơi! Vậy thì chúc mừng nhé!”
“Không cần chúc, anh duyệt phép là được rồi.”
Quách Quân Bình bị dội một gáo nước lạnh nhưng không tức giận, vẫn cười nói vài câu xã giao, tiện thể nói đỡ cho Tống Như Ân.
“Tôi nghe lão Phan nói thằng Như Ân nó hối hận lắm, ở phòng thay đồ còn tự tát mình mấy cái liền.”
Nghe vậy, thái độ của Sở Thu Bạch dần dịu đi: “Được rồi, tôi đâu phải người không nói lý. Chẳng lẽ tôi không cho nó vào phòng mổ nữa chắc?” Vừa cúi đầu đánh dấu mấy chỉ số cần lưu ý trong bệnh án, anh vừa xua tay đuổi người: “Anh còn gì nữa không? Không thì về lo việc của anh đi, cho tôi yên chút. Ồn ào muốn chết.”
Cả buổi sáng chỉ có một ca mổ theo lịch, không phải khám bệnh, cũng chẳng phải họp hành. Nhưng Sở Thu Bạch không định để bản thân rảnh rỗi, anh lấy ra bản Kinh Tăng-Già-Tha, bắt đầu chép tay.
Chép kinh là thói quen nhiều năm của anh. Từ Tâm Kinh, Phổ Môn Phẩm cho đến Kim Cương Kinh, bao năm qua anh đã chép không dưới trăm lần.
Sở Thu Bạch từng bị ác mộng đeo bám nhiều năm, mãi đến khi hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi mới đỡ hơn chút.