Chương 22

Trước khi quay về nhà họ Sở, Sở Giang Lai từng sống nhiều năm tự lập, phải tự lo cho cuộc sống của mình, nên chuyện đun nước bằng ấm điện đối với em chẳng có gì khó cả. Nghĩ đến giọng nói khàn khàn không rõ nguyên do của Sở Thu Bạch, em còn tiện tay tìm một gói kim ngân hoa trong kho sau bếp để pha trà.

Lúc bưng hai ly trà ra, Sở Thu Bạch đang ngồi ngẩn người trên ghế sofa.

Sở Giang Lai đặt ly trước mặt anh, anh lập tức quay đầu lại, động tác có phần cứng nhắc.

Quan sát sắc mặt trắng bệch pha xám của anh, Sở Giang Lai lặng lẽ không nói. Em đang đợi Sở Thu Bạch chủ động mở lời.

Thật ra, với người ngoài nhìn vào, lần chiến tranh lạnh này giữa hai người họ xảy ra quá đột ngột.

Ban đầu chỉ là Sở Thu Bạch trả lời tin nhắn một cách thưa thớt, chưa mấy ngày sau thì đến cả điện thoại anh cũng không chịu bắt. Sở Giang Lai rất bận, bận đến mức thời gian ngủ cũng phải tính từng phút, vậy mà vẫn nhanh chóng nhận ra sự khác thường của anh.

Đây là con bài quan trọng mà em đã mất hơn mười năm mới giành được.

Nhưng cũng chính vì thế, Sở Giang Lai càng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Em cẩn thận rà soát, cố gắng hiểu mình đã làm sai điều gì, hay Sở Thu Bạch đã biết được chuyện gì. Song khi chưa kịp tìm ra câu trả lời, chuyến đi Mỹ đã đến ngày xuất phát.

Sở Giang Lai cố gắng xoay xở mới tranh thủ được chút thời gian để gặp anh trước lúc bay. Không ngờ người anh trai khi đó còn nhẹ nhàng nói: “Đi đường bình an”, đêm đó đã lập tức bay đến thủ đô, và ba tháng sau đăng ký kết hôn với một người phụ nữ khác.

Sở Thu Bạch trầm mặc nhìn vào hoa văn sang trọng của viên đá cẩm thạch lát nền phòng khách, hồi lâu không lên tiếng. Căn phòng yên tĩnh đến ngột ngạt, hai người mỗi người ngồi một đầu sofa, mỗi người cầm một ly trà, lặng lẽ đối đầu.

Trong sự im lặng khó đoán ấy, nhịp tim của Sở Thu Bạch càng lúc càng gấp. Hơi nóng của trà truyền qua ly gốm sang lòng bàn tay, nóng đến mức khiến anh thấy ngứa ngáy. Anh chưa từng nghĩ sẽ có ngày, chỉ cần ngồi đối diện với Sở Giang Lai thôi cũng trở thành một loại giày vò.

“Tôi muốn nói thì đã nói hết rồi.” Sở Thu Bạch lên tiếng: “Cậu đến tìm tôi, còn điều gì muốn nói nữa sao?”

Sở Giang Lai cầm ly mà không uống, hơi nước mờ ảo phủ lên khuôn mặt tuấn tú khiến đôi mắt kia trở nên đặc biệt long lanh.