Sở Giang Lai thừa biết nguyên nhân khiến anh khó chịu. — Năm hai mươi tư tuổi, Sở Thu Bạch từng bị bắt cóc. Đội hình xe bảo vệ phía sau lúc này giống hệt như lúc đó.
Về sau, Sở Thu Bạch may mắn thoát được. Nhưng từ ngày ấy, anh trở nên cảnh giác cực đoan với mọi người xung quanh, chỉ duy nhất với Sở Giang Lai là có sự lệ thuộc gần như bệnh lý.
Sở Giang Lai rất thích cảm giác Sở Thu Bạch hoàn toàn dựa dẫm vào mình. Cậu ta ghét anh đòi chia tay, ghét anh kết hôn với người khác, ghét ánh mắt anh không còn tha thiết nhìn mình như xưa.
Cậu ta hy vọng dàn bảo vệ được sắp xếp cố ý kia có thể khiến người anh trai ấy nhớ lại sự lệ thuộc và tình cảm dành cho mình.
Nhưng rõ ràng điều đó không có tác dụng.
Chờ đèn đỏ, Sở Thu Bạch đột nhiên ngừng nhìn những chiếc xe phía sau. Anh nhắm mắt lại, tựa đầu vào ghế, như đang buông xuôi tất cả.
Anh khoanh tay trước ngực, dáng vẻ rõ ràng là phòng bị và khước từ. Sở Giang Lai có nói gì, anh cũng chỉ ậm ừ bằng mấy âm đơn lẻ, lấy lệ cho qua.
“Anh Thu Bạch, xin lỗi.”
Một câu xin lỗi không đầu không đuôi khiến Sở Thu Bạch đang giả vờ nghỉ ngơi khẽ run người.
Anh mở mắt ra.
“Cậu nói gì?”
“Là em không nên để anh ở lại trong nước một mình.”
Thì ra là thế.
Anh cứ tưởng người kia đột nhiên hồi tâm chuyển ý, muốn thú nhận điều gì đó. Không ngờ vẫn chỉ là mấy lời xin lỗi quanh co không ai cần.
“Chuyện đó à, không sao.” Sở Thu Bạch nhắm mắt lại.
Bên ngoài vang lên tiếng còi xe dồn dập, hình như có va chạm ở làn bên. Âm thanh ầm ĩ khiến người ta khó chịu, trong ngực bỗng dâng lên một cảm giác buông xuôi tất cả.
“Thật ra, người nên nói xin lỗi là tôi.” Sở Thu Bạch ngồi thẳng lại, lần nữa khoanh tay trước ngực: “Dù gì cũng là tôi tự ý quyết định chia tay, còn đột ngột kết hôn.”
“Xin lỗi nhé, Giang Lai.”
Anh cố tình hạ thấp giọng, nói về chia tay và kết hôn một cách đương nhiên, thái độ dịu dàng và lịch sự đến mức không thể bắt bẻ, nhưng lại khiến người ta có cảm giác anh là kẻ khốn chơi đùa tình cảm của người khác.
Sở Giang Lai im lặng suốt ba phút đồng hồ.
Sở Thu Bạch đã chuẩn bị tâm lý cậu ta sẽ ngay lập tức xé mặt nạ, thậm chí gϊếŧ người diệt khẩu ngay tại chỗ. Nhưng khi anh chậm rãi mở mắt, trước mắt lại là hình ảnh thanh niên đang cầm chặt vô lăng, mắt đỏ hoe, đờ đẫn nhìn chằm chằm về phía trước.