Chương 19

Sở Giang Lai đứng thẳng người, cười như một cậu trai lớn nghịch ngợm vô tâm, thấy anh khẽ run thì tưởng là bị lạnh, vội cởϊ áσ khoác ngoài, choàng chiếc áo còn vương hơi ấm lên vai anh.

“Lên xe đi, bên ngoài lạnh lắm, để em chở anh về.”

Rõ ràng mấy hôm trước vẫn còn là mùa hè nắng gắt, chỉ vài cơn mưa thôi mà thu ở thủ đô đã đến rất nhanh, trên đường ai cũng quấn áo khoác, co ro trong gió.

Bệnh viện Hữu Dân nằm ngay trung tâm thành phố, đúng giờ tan tầm. Sở Giang Lai lái xe lách qua từng khe hẹp giữa dòng phương tiện đông nghịt một cách thành thạo, thấy Sở Thu Bạch vẫn không nói gì bèn vui vẻ lên tiếng chọc:

“Em ngoan ngoãn ngủ đủ bốn tiếng rồi mới đến đón anh đó nha! Anh thấy em có đẹp trai hơn chút nào không?”

Nhưng Sở Thu Bạch chẳng hề hứng thú với mấy trò pha trò của cậu ta. Anh nhắm mắt, tựa đầu vào ghế phụ, im lặng không nói, chỉ lộ ra cần cổ mảnh mai và yết hầu trượt lên trượt xuống theo từng nhịp nuốt.

“Mệt lắm hả?”

“Ừm.”

Sở Thu Bạch vốn đã là người ít nói, đối ngoại lúc nào cũng giữ bộ mặt lạnh tanh, nhưng riêng với Sở Giang Lai thì luôn rất kiên nhẫn. Thái độ trầm mặc bất thường này khiến thanh niên vừa lái xe vừa lén quan sát sắc mặt anh khẽ cau mày.

Sở Giang Lai có gương mặt thanh tú pha lẫn nét anh tuấn. Khác với khí chất trầm ổn, lạnh nhạt của Sở Thu Bạch, nửa dưới gương mặt cậu ta sắc nét đến kinh ngạc, cằm hơi nhọn, môi mỏng có đường viền rõ ràng đến mức gần như sắc lạnh. Vì thế lúc không cười, dễ mang lại cảm giác âm u, sắc bén.

Trên đời này, có thể thấy cậu ta là người ấm áp, thẳng thắn, dễ gần, đáng yêu… có lẽ chỉ mỗi Sở Thu Bạch.

Những ngày ở Mỹ, Sở Giang Lai như biến thành chiến thần sát phạt quyết đoán khiến cả chi nhánh rơi vào tình trạng căng thẳng. Tác phong dứt khoát, lạnh lùng của cậu ta mang lại lợi ích to lớn cho gia tộc, nhưng cũng đắc tội không ít người.

Sau vài lần bị dân vô gia cư cầm súng dọa gϊếŧ trên phố New York, đội an ninh bên cạnh Sở Giang Lai được tăng cường không ngừng. Đến mức, dù đang ở thủ đô nghiêm cấm súng đạn, cậu ta vẫn giữ thói quen để đội bảo vệ túc trực gần mình.

Bốn chiếc Mercedes-Benz màu đen chặn xe Sở Thu Bạch lúc nãy, giờ vẫn đang bám sát, hai trước hai sau, kẹp chặt xe họ vào giữa.

Nhưng Sở Thu Bạch, người được “bảo vệ nghiêm ngặt”, lại tỏ ra vô cùng lo lắng. Ban đầu anh liên tục liếc nhìn gương chiếu hậu, theo dõi mấy chiếc xe phía sau. Mười phút sau, sắc mặt anh đột nhiên tái nhợt, môi cũng bắt đầu run rẩy, mất màu.