“Em chỉ còn mình anh thôi, anh Thu Bạch. Dù em đã làm sai gì đi nữa, em cũng sẵn sàng xin lỗi. Em thật lòng… xin anh, tha thứ cho em đi.”
Những lời xin lỗi tha thiết như một chậu dầu sôi đổ thẳng vào tim, khiến l*иg ngực Sở Thu Bạch nóng ran, đau nhói. Cậu chỉ còn biết nhấn mạnh:
“Anh đã kết hôn rồi.”
Một khoảng im lặng dài đằng đẵng, như trôi qua cả ngàn năm.
Sở Giang Lai nghiến răng:
“Em biết. Mọi thứ nhanh như mơ. Vừa mới bước chân ra khỏi cửa thì anh đã bỏ nhà đi. Gọi không nghe, nhắn tin không trả lời, em gửi cả đống mail cũng bặt vô âm tín…”
Cậu bật cười khẽ, tự giễu:
“Thật ra trước khi đi công tác, em đã thấy anh rất lạ rồi… là em quá ngu ngốc.”
Nếu em mà ngu thì chắc trên đời này không ai thông minh nổi.
Sở Thu Bạch lặng lẽ phủ nhận trong lòng.
Cậu khẽ nghiêng người, muốn rút khỏi cái đầu đang dựa vào hõm vai mình.
“Anh không bỏ nhà đi, chỉ là điều chuyển công tác thôi.”
Còn chưa rời được vài phân, cằm của Sở Giang Lai đã lập tức theo sát, đập vào vai cậu khiến cậu nhăn mặt.
“Nói vậy nghĩa là anh đã có kế hoạch từ trước? Vừa biết em sang Mỹ là anh vội dọn về thủ đô? Em đã trở nên đáng ghét tới mức đó sao?”
Không phải ghét, mà là… sợ.
Chỉ cần nhớ tới chiếc đĩa CD kia, toàn thân Sở Thu Bạch liền rùng mình, lạnh toát sống lưng.
Cậu tự biết mình là người ít biểu lộ cảm xúc, tình cảm từ trước đến nay đều rất nhạt nhòa, thậm chí có phần lãnh đạm.
Nếu không có Sở Giang Lai, có lẽ cả đời cậu cũng chẳng hiểu nổi tình yêu là gì.
Cậu lớn lên trong một gia đình kiểu mẫu, cha mẹ đều là những người có xuất thân danh giá, nhưng cũng đều sống theo ý mình, không ai để tâm thật sự đến người khác. Cậu không thân với người thân, lại càng không có bạn bè tri kỷ.
Trước khi gặp Sở Giang Lai, đời sống tình cảm của Sở Thu Bạch là một trang giấy trắng.
Chính Sở Giang Lai đã cho cậu biết yêu là gì, biết trân trọng, biết giãy giụa, thậm chí là biết… sợ.
Hiện tại, điều duy nhất khiến cậu thấy may mắn, là bản thân mình không dễ bộc lộ cảm xúc. Dù có đau đến chết đi sống lại, cậu vẫn có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
“Anh Thu Bạch, sao người anh lại run thế?”
“Anh hơi lạnh thôi.”
“Bàn tay anh lạnh quá.”
Bàn tay lạnh toát được bao bọc trong lòng bàn tay mềm mại, ấm áp.
“Không có anh bên cạnh, em ngủ không ngon chút nào. Những ngày qua anh không nhớ em chút nào sao?”