Vậy mà hiện tại, một Sở Giang Lai có công lao không nhỏ như vậy lại đang cúi đầu xin lỗi vì “bận công việc”, khiến Sở Thu Bạch chỉ thấy nực cười.
Cậu ta vẫn chưa hiểu ra vấn đề, cứ cố chấp nói lời xin lỗi:
“Anh đừng giận em nữa mà, anh Thu Bạch. Chỉ cần anh muốn, vị trí hiện tại của em nhường lại cho anh ngay cũng được. Vài hôm trước mẹ kế còn bàn chuyện cổ phần với em, em bảo với mẹ là em không cần gì hết, tất cả để anh…”
“Đủ rồi!”
Cậu ta đứng quá gần, hơi thở nóng hổi cố tình phả lên cổ khiến Sở Thu Bạch vì phản xạ mà mềm người, đành phải gồng lên tỏ rõ thái độ cự tuyệt:
“Đừng nói nữa.”
Chàng trai trẻ từng khiến giới thương trường phải kinh ngạc vì tài năng giờ lại bị một câu nói mắng như con nít, lập tức im bặt. Cậu rụt cổ, cụp mắt nói nhỏ:
“Em xin lỗi, anh Thu Bạch.”
Đúng là chẳng cần lý luận cao siêu gì với Sở Thu Bạch, chỉ cần một câu “anh Thu Bạch, em xin lỗi” đã đủ khiến anh đầu hàng vô điều kiện.
Sở Thu Bạch cố gắng tránh cái tay đang định ôm lấy mình của cậu ta, lạnh nhạt nói:
“Công ty nhiều việc như vậy, bố không còn nữa, luôn phải có người chia sẻ với mẹ. Anh đã nói rồi, anh không hề có hứng thú với chuyện làm ăn. Em muốn tiếp quản thế nào, khi nào, anh đều không có ý kiến. Cổ phần và vị trí hội đồng quản trị dưới tên anh, em cứ lấy, anh không cần.”
“Vậy tại sao…” — Ánh mắt Sở Giang Lai lộ vẻ đau lòng khiến Sở Thu Bạch nghẹn ngào — “Tại sao anh lại giận em?”
Anh cố nhịn cảm giác muốn tát cho cậu tỉnh ra, lắc đầu phủ nhận:
“Anh không giận.”
Cậu ta nhìn chằm chằm vào anh, như muốn xác định có nói thật hay không. Sau vài giây, Sở Giang Lai cười gượng, đầy cay đắng:
“Không giận? Vậy tại sao anh lại đột ngột bỏ em đến Bắc Kinh? Tại sao lại muốn kết hôn với người khác? Anh muốn gì, em đều có thể cho mà, đừng bỏ mặc em…”
“Anh không cần gì cả.”
“Vậy còn em thì sao?”
“Sao là sao?”
“Nếu anh vốn không định gắn bó với em cả đời, thì ban đầu tiếp cận em làm gì?”
Đôi mắt Sở Giang Lai đỏ hoe, cánh mũi phập phồng, giọng nghẹn lại, chân thành mà đau khổ.
Trong khoảnh khắc đó, Sở Thu Bạch bỗng thấy mình mới giống kẻ khốn nạn bỏ người ta giữa đường.
Nhưng anh biết, mình không phải.
Anh không muốn đôi co thêm, quay mặt đi, tránh ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình:
“Giang Lai, lúc mới rời khỏi Giang Hộ ba tháng trước, anh đã nói rất rõ rồi. Chúng ta mãi là anh em tốt, cùng hiếu thảo với mẹ.”